HỆ LIỆT THIÊN ĐỒNG - PHẦN 1

Chương 6: Hốc Cây

21/06/2025 13:04

Ngày xưa ở nông thôn, đũa đều là tự làm.

Ch/ặt tre từ sau núi về, dùng d/ao chẻ ra, gọt bỏ phần xơ, mài thành hình tròn phía dưới, phía trên thì dẹt.

Vì tre không tốn tiền nên một lần làm rất nhiều.

Nhưng dùng một thời gian thì đũa cứ giảm dần một cách bí ẩn, khiến người ta bực mình.

Hôm đó, bà ngoại nấu xong cơm, gọi tôi ra lấy đũa.

Tôi đến ống đựng đũa thì phát hiện mất hơn một nửa, ngạc nhiên gãi đầu:

"Tháng trước mới làm đũa mà, lại mất rồi."

Vừa dứt lời thì bên tai tôi vang lên tiếng cười khúc khích của trẻ con.

Tôi đuổi theo hướng phát ra âm thanh, thấy mấy bóng đen vừa chạy ra khỏi nhà tôi.

"Tr/ộm đũa!"

Tôi đuổi theo, nhưng bóng đen đã biến mất, chỉ còn một chiếc đũa rơi trên đất.

Bà ngoại không thấy tôi ăn cơm, ra gọi:

"Đồng Đồng, đứng đó làm gì? Vào ăn cơm đi."

Tôi chỉ ra ngoài cửa: "Bà ngoại, có tr/ộm, tr/ộm đũa."

Bà nghe xong thì cười:

"Là mấy đứa “đội mũ nhỏ” đấy."

Theo bà ngoại, “đội mũ nhỏ” là những đứa trẻ ch*t yểu, sống lâu trong núi hóa thành tinh quái, trên đầu đội mũ nhỏ, người thường không thấy được.

Vì còn mang tâm tính trẻ con, nên thường tr/ộm đũa của người trong làng để chơi.

Chúng còn vào chuồng gà ăn tr/ộm trứng gà mới đẻ.

Những quả trứng bị chúng ăn tr/ộm, mở ra bên trong không còn lòng trắng hay lòng đỏ, mà toàn là thứ đen như nước mũi.

Bà ngoại nói đó là những đứa trẻ khổ mệnh, không hại người, đừng chấp nhặt với chúng.

Tôi âm thầm ghi nhớ, học bà cách vót đũa từ tre.

Nhưng vẫn rất tò mò: sao chúng lại tr/ộm đũa làm gì?

Cho đến một ngày, tôi đuổi theo một “đội mũ nhỏ” đến đỉnh núi cao nhất trong làng, dưới một gốc cây cổ thụ.

Cây đó to vô cùng, không biết đã sống bao nhiêu năm, phải hơn chục người lớn ôm mới xuể.

Thân cây có một hốc to, to đến mức để được cả cái bàn bát tiên.

Người ta truyền miệng trong hốc cây có yêu quái, mười mấy năm rồi không ai dám tới gần.

Lúc đó trong hốc cây chất đầy đũa, chật kín không còn chỗ trống.

Không biết mấy “đội mũ nhỏ” đã tr/ộm bao nhiêu đũa từ nhà người ta.

Tôi thử lấy một chiếc ra, ai ngờ “rào rào”, một đống đũa đổ ụp lên tôi.

Tôi vất vả lắm mới bò ra được, ngẩng đầu lên thì thấy bóng đen khổng lồ che kín đầu.

Hình như là một con rắn, nhưng tôi chưa bao giờ thấy con rắn nào to vậy.

Đầu to như cái thúng, cúi xuống nhìn tôi, đôi mắt to như đèn lồng.

Hồi nhỏ tôi cũng gan dạ, thấy rắn to thế lại không sợ, còn muốn đưa tay sờ.

Ai ngờ nó hất đầu, hất tôi lăn xuống.

Đỉnh núi đó là một con dốc, tôi bị nó hất lăn theo sườn núi.

May mà dốc thoai thoải, ít đ/á nhọn, tôi rơi vào đống lá khô nên không bị thương nặng.

Nhưng con rắn đó thật vô lý, tự dưng đẩy tôi, tôi gi/ận lắm.

Tôi bò dậy định đi tìm nó cãi lý, nhưng chẳng thấy bóng dáng nó đâu.

Tôi kể chuyện với bà ngoại, bà bảo đó là yêu xà tu luyện cả ngàn năm.

Ban đầu nó ở quê bà ngoại, sống trên một cây cổ thụ, sau bị đốn để làm đường, nó phải dọn về làng tôi.

Bà còn bảo: "Nó sắp vượt thiên kiếp rồi, có khi hóa rồng đó, đừng làm phiền nó."

Tôi nghe vậy thì mắt sáng rỡ:

"Wow! Hóa rồng à? Tuyệt quá! Cháu có thể sờ nó không?"

Nhưng nghĩ lại, hôm nay nó dùng đầu húc tôi, nhỏ mọn quá.

Chưa thành rồng mà đã x/ấu tính vậy rồi, thành rồng chắc còn dữ nữa.

Thôi bỏ đi, không chọc nó nữa.

Không ngờ tối đó tôi mơ thấy một giấc mơ.

Trong mơ, tôi lại lên đỉnh núi sau nhà, con rắn lớn trườn từ ngọn cây xuống, dùng đầu đội tôi lên, chở tôi lướt qua rừng núi.

Tôi mơ hồ nghe thấy giọng trầm trầm bên tai:

"Nhóc con, đừng nói ta nhỏ mọn nữa."

Tôi: "???"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Lời bà lão mù giữ cửa cứu mạng cả phủ Hầu gia

Chương 8
Giới thiệu: Hầu phủ chủ mẫu Diệp Hướng Uyển mười lăm năm qua đối đãi tử tế với bà lão trông cửa mù lòa họ Chu, dốc lòng chạy chữa đôi mắt, chu cấp nuôi dưỡng cả nhà. Lúc lâm chung, bà lão họ Chu dốc chút hơi tàn thốt ra bốn chữ "Bắc Môn Thiết Giáp". Chủ mẫu lập tức phong tỏa Hầu phủ, giam lỏng phu quân cùng mẹ chồng, gồng mình chống lại lời đàm tiếu cùng áp lực từ hoàng quyền. Cuối cùng, nàng vạch trần âm mưu thông đồng với địch bán nước của thứ đệ, lấy "Bắc Môn Thiết Giáp" làm manh mối, phối hợp cùng Hình bộ một mẻ hốt gọn mạng lưới gián điệp nơi biên ải, bảo toàn ba trăm bảy mươi mạng người trong Hầu phủ. Hoàng đế đích thân ngự giá, ban phong hiệu "Nhất phẩm Trung Nghị phu nhân". Câu chuyện phô bày trí tuệ, gánh vác của chủ mẫu chốn Hầu môn thời cổ đại, cùng sự tin tưởng sắt son không đổi thay giữa phu thê.
15.49 K
2 Ôn Cố Chương 13
8 Giang Sơn Vì Hôn Chương 12
9 Bên vực thẳm Chương 6
12 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 445: Phong Ấn Tượng Đất

Mới cập nhật

Xem thêm