Nhìn Bùi Tịch Khanh thật sự dẫn ta đi về phía cửa. Lúc này ta mới ý thức được kẻ đi/ên này có lẽ thật sự không phải đang nói đùa.
Nếu để cho Thái tử ca ca biết được ta và hắn đã từng xảy ra chuyện gì. Y nhất định sẽ cho rằng ta bị Bùi Tịch Khanh khi dễ.
Tuy rằng y là Thái tử, nhưng kẻ thực sự nắm quyền trong cung là ai, mọi người đều biết cả.
Càng nghĩ càng thêm sốt ruột. Vừa sốt ruột lại càng không nhịn được mà khóc.
Dẫu sao ta cũng là kẻ ngốc mà. Lúc không nói được lời nào thì chỉ có thể khóc thôi. Chiêu này tuy mất mặt, nhưng quả thực rất hữu dụng.
Quả nhiên Bùi Tịch Khanh dừng lại động tác, thở dài một tiếng, nhẹ nhàng giúp ta lau đi nước mắt trên mặt. Nhưng rất nhanh, nước mắt mới lại rơi xuống.
"Được rồi, ta chỉ muốn cho điện hạ nhớ kỹ, sau này đừng vì người khác mà bỏ rơi ta, dẫu sao bây giờ ta và điện hạ mới là người bị trói buộc cùng nhau, rõ chưa?"
Hiểu cái đầu ngươi ấy.
Ta chỉ biết tên này là cố ý dọa ta. Hắn sao có thể để Thái tử ca ca biết được hắn quấn lấy ta.
Cuối cùng, Bùi Tịch Khanh vuốt nhẹ đuôi mắt ta: "Lần sau, điện hạ sẽ không còn may mắn thế này đâu."
Nói xong, hắn liền trèo cửa sổ rời đi.
Ta hít thở sâu điều chỉnh lại cảm xúc, lau đi nước mắt trên mặt, chỉnh lại y phục. Lúc này mới mở cửa ra trước khi Thái tử ca ca chuẩn bị rời đi.
"Ca ca! He he, A Du nhớ ca ca muốn ch*t, dạo này ca ca có bận lắm không? Lâu rồi không đến thăm A Du."
Ta trực tiếp lao đầu vào lòng Thái tử ca ca. Nhưng biết thân thể người ấy không tốt, nên vẫn là thu lại sức.
Chỉ như vậy, ta cũng đã cảm nhận được thân hình Thái tử ca ca lảo đảo một cái. Lại g/ầy đi rồi.
"A Du gần đây có ăn uống không đàng hoàng không? Sao cô cảm thấy đệ g/ầy đi một chút?"
Vậy thì oan uổng cho ta quá. Khoảng thời gian này không biết có phải nhờ Bùi Tịch Khanh an bài hay không, bữa ăn trong Trường Xuân cung tốt hơn rất nhiều. Ngày nào ta cũng ăn không ít.
"A Du đâu có g/ầy, rõ ràng là Thái tử ca ca g/ầy đi, ca ca phải ăn nhiều hơn một chút."
Thái tử ca ca là đứa con duy nhất của tiên Hoàng hậu, từ khi sinh ra đã mang nhiều b/ệnh tật, nhưng xét cho cùng là đứa con đầu tiên của phụ hoàng, các phương diện đều rất thông minh, tự nhiên trở thành người được chọn làm Thái tử.
Nhưng ta biết. Thái tử ca ca không muốn làm Thái tử, y chỉ muốn yên tĩnh sống cuộc sống của mình.
Thế nhưng trong cung này, ai mà có thể làm theo ý mình muốn chứ?
"A Du biết chuyện săn xuân lần này chưa? Không biết phụ hoàng nghĩ thế nào, lại gọi tên đệ đi cùng, bất quá A Du cũng đừng lo, đến lúc đó cứ theo ca ca là được, ca ca sẽ sắp xếp người bảo vệ đệ chu toàn."
"Vâng ạ."
Việc của Thái tử ca ca rất nhiều, cũng không có cách nào ở lại cùng ta dùng bữa.
Chẳng bao lâu. Đã có nô tài nhắc nhở không thể ở lâu hơn nữa, chuyện phía sau vẫn chưa giải quyết xong.
Ta lưu luyến buông Thái tử ca ca ra. Đang chuẩn bị dặn dò y ăn uống cho tử tế. Thế nhưng y lại nhìn chằm chằm vào môi ta ngẩn ra.
"A Du, sao môi đệ lại sưng thế này? Chẳng lẽ là ăn phải thứ gì bị dị ứng?"
Đồ ăn thì không ăn, chỉ là bị một tên lão bi/ến th/ái hôn thôi mà.
"A Du vừa ăn đồ cay, bị cay mà sưng đấy."
Thái tử ca ca không hỏi nhiều, chỉ dặn dò ta sau này đừng ăn quá nhiều, rồi chuẩn bị rời đi.
Ta đột nhiên động lòng, lại một lần nữa đưa tay ôm lấy người.
"Sao vậy? A Du."
"Ca ca, phải chăm sóc bản thân cho tốt."
"Được."
Người trong cung đều nói Thái tử ca ca chiếu cố ta chỉ vì mẫu phi của ta đã chăm sóc y lúc còn nhỏ. Nên mới cho ta sự che chở khi ta mất đi mẫu phi lại trở nên ngốc nghếch.
Thế nhưng ta biết. Mẫu phi cũng chỉ là an ủi y mấy câu mà thôi. Cho y vài miếng bánh ngọt thôi.
Thái tử ca ca, chỉ là vì tấm lòng nhân hậu, nên mới tốt với ta như vậy.
Đã so sánh như thế này, Bùi Tịch Khanh đúng là x/ấu xa đến tận cùng rồi!
Thế nhưng nghĩ đến việc, sau này ta rời khỏi hoàng cung, sẽ phải chia tay với Thái tử ca ca, lại cảm thấy có chút đ/au lòng và buồn bã.
Có điều. Nói đến việc cả đời ở lại trong cung, e rằng là không thể.
Nếu có thể, đến lúc đó ta sẽ đem Thái tử ca ca cùng đi luôn. Nếu y bằng lòng.
Nghĩ đến những thứ Bùi Tịch Khanh tặng trong thời gian này, nghĩ chừng tùy tiện lấy mấy thứ, sau khi ra cung đem đi b/án, chắc cũng đủ nuôi sống mấy người thật tốt.
Đến lúc đó đem Thái tử ca ca đi, lại cùng mang theo cả Văn Dịch. Ba người chúng ta cùng nhau sống.
Còn về Bùi Tịch Khanh. Chỉ cầu hắn đừng nhớ đến ta nữa, ta sẽ cam đoan trước khi đi sẽ không tiết lộ bí mật của hắn ra ngoài.