Tỉnh dậy, trước mắt chỉ thấy một màu trắng xóa.

Cơn nóng bức khó chịu suýt chút nữa đã khiến tôi phát đi/ên.

Từ trong ra ngoài, dòng nước ẩm ướt nhớp nháp khiến tôi không thể kiểm soát bản thân.

Cảm giác tủi thân cùng nỗi bất an không ngừng dâng trào trong lòng.

Bùi Doãn Thanh đâu rồi.

May thay, y tá trang bị đồ bảo hộ kín mít đã đến rất nhanh.

Dòng th/uốc ức chế mát lạnh chảy dọc theo mạch m/áu khắp cơ thể, tạm thời kìm hãm cơn bồn chồn.

Cô ấy đo nhiệt độ xong liền nói: "Thưa anh Linh, hiện tại anh đang trải qua quá trình phân hóa."

Tôi gượng gạo gật đầu.

Cô y tá tiếp tục giải thích: "Quá trình phân hóa của anh đến quá muộn, khiến cường độ mạnh hơn người bình thường rất nhiều. Hiện có hai cách xử lý: Một là dùng lượng nhỏ th/uốc ức chế kết hợp với ý chí kiên cường để vượt qua. Hai là nhờ Alpha của anh tạm thời đá/nh dấu."

Chưa kịp trả lời, cô ấy đã bấm nút mở rèm cửa.

Tôi nhìn qua cửa kính thấy Bùi Doãn Thanh đang lo lắng đi lại.

Lòng dâng lên xúc động nhẹ: "Tôi có thể nói chuyện với người ngoài kia không?"

Y tá gật đầu, dùng điện thoại của tôi quay số.

Tôi thở dồn dập hỏi Bùi Doãn Thanh: "Anh có thể..."

Chưa dứt câu đã bị ngắt lời: "Không được, không thể đá/nh dấu."

Tôi đứng ch/ôn chân tại chỗ, khóe mắt lăn dài những giọt nước mắt.

Chẳng thiết nghĩ ngợi nữa, tôi cúp máy luôn: "Làm ơn tiêm thêm th/uốc ức chế cho tôi."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

NUÔI ALPHA NGỐC ĐẾN MANG THAI, HẮN KHÔI PHỤC TRÍ NHỚ LIỀN ĐÁ TÔI

Tôi là một Beta nghèo rớt mồng tơi, chẳng được học hành đến nơi đến chốn, quanh năm chỉ biết cắm đầu làm việc kiếm sống. Bên cạnh tôi còn có một người bạn đời Alpha đầu óc không được bình thường, nhưng bù lại ngoại hình rất khá. Tên ngốc ấy chẳng biết kiếm tiền, làm việc gì cũng vụng về, đã vậy còn ăn khỏe đến mức đáng sợ. Một mình hắn có thể ăn hết khẩu phần của hai ba người, từ miếng cơm, manh áo cho đến chỗ ngủ, tất cả đều dựa vào tôi nuôi. Thế mà sau khi tôi mang thai, hắn lại tình cờ khôi phục trí thông minh cùng toàn bộ ký ức đã mất. Tên Alpha ngốc nghếch ngày nào cứ bám lấy tôi như chó con, cuối cùng trở về thân phận thật sự của mình, trở thành thiếu gia hào môn cao cao tại thượng. Chú chó ngoan từng quấn lấy chân tôi, ngày ngày chờ tôi tan làm về nấu cơm, chỉ sau một đêm đã biến thành một người lạnh lùng, kiêu ngạo đến xa lạ.
Boys Love
0
Ôn Chúc Chương 14