Thần Đạo Đan Tôn

Chương 3495: Xin lỗi

05/03/2025 16:51

Nơi này không phải đại sảnh chính đãi khách, nhưng đang trong thời gian đến dự tiệc đông nhất, bên cạnh có khá nhiều người. Bọn họ nghe câu đó thì cười to.

Không biết thân phận, lai lịch của Lăng Hàn là gì nên mọi người chỉ cười cười xem náo nhiệt. Không ai muốn làm chim đầu đàn, ai biết Lăng Hàn có phải là giả heo ăn cọp?

Thực lực của Hoán Tuyết lên cao nhưng tâm tính tụt lại khá xa, đối diện bị nhạo báng phản ứng đầu tiên là nàng làm Lăng Hàn mất mặt. Hoán Tuyết khó chịu cúi đầu, bất giác thụt lùi lại muốn cách xa Lăng Hàn chút, để chối bỏ qu/an h/ệ của hai người.

Hoán Tuyết bỗng nghe tiếng quát của Lăng Hàn, làm trái tim nàng run lên:

- Xin lỗi đi!

Người trẻ tuổi chỉ vào mình, bật cười nói:

- Bắt ta xin lỗi? Ngươi là ai? Có hiểu tôn ti không?

Người trẻ tuổi chưa từng gặp Lăng Hàn, chỉ có một khả năng là đệ tử mới nhập môn. Theo quy định cúa Cổ Đạo tông người nhập môn trước là trưởng bối, người thực lực mạnh làm vua. Nên gã cần gì để ý Lăng Hàn tức gi/ận? Hơn nữa gã muốn biểu hiện trước mặt bạn gái. Nàng là một tiểu thư khuê các trong trấn, gia đình buôn b/án lương thực, tuy không phải võ giả nhưng rất giàu, lấy về nhà sẽ trợ giúp gã rất lớn.

Lăng Hàn nhìn người trẻ tuổi, ánh mắt lạnh băng:

- Ta nói lại lần nữa, xin lỗi!

Người trẻ tuổi muốn chọt ngựk Lăng Hàn:

- Ha ha, đừng nói một lần, có lặp lại vạn lần thì sao? Ngươi biết ta là ai không? Sư –Đệ?

Lăng Hàn chộp năm ngón tay đối phương siết ch/ặt.

Người trẻ tuổi hét rầm lên:

- A!

Đầu ngón tay liền tim, người trẻ tuổi đ/au thấu tim.

Hoán Tuyết thấy thế hốc mắt ướt nhòe, lòng rất cảm động.

Hoán Tuyết khẽ kêu:

- Thiếu gia!

Hoán Tuyết muốn bảo Lăng Hàn bỏ qua đi, nàng sợ hắn chịu thiệt.

Lăng Hàn quay đầu cười với Hoán Tuyết, không thể cho qua được. Người bao che khuyết điểm như hắn sao có thể nhìn người bên cạnh mình chịu thiệt thòi?

Bạn gái của thanh niên la lên:

- Ngươi làm gì? Không mau buông tay ra!?

Ai ngờ Lăng Hàn đột nhiên đá/nh người, nên biết nơi này là Cổ Đạo tông, cũng là tiệc sinh nhật của Hạ Diệu Âm, gây sự tại đây không sợ đắc tội Hạ gia?

Lăng Hàn liếc nàng ta:

- Xin lỗi đi!

Cái... cái gì?

Nữ nhân thụt lùi, biểu tình của Lăng Hàn không đ/áng s/ợ chút nào, nhưng bộ dạng lạnh lùng vô tình khiến lòng nàng lạnh lẽo.

Bốp!

Lăng Hàn t/át một cái, huyết quang bay qua, nữ nhân bị t/át bay, tóc rối xù, má trái có dấu tay đỏ au, miệng nàng chảy m/áu.

Cái này!

Mọi người hút ngụm khí lạnh. Người này bá đạo quá, người ta chỉ mỉa mai hai câu mà bị hắn t/át vỡ mồm.

Ngươi không biết đây là nhà của Hạ Diệu Âm sao? Ngươi không biết hôm nay là sinh nhật của Hạ Diệu Âm?

Lăng Hàn lặp lại, giọng nói lạnh băng không chút tình cảm:

- Xin lỗi đi!

Nữ nhân phát cuuồng, nàng bị ăn t/át còn phải xin lỗi?

Lăng Hàn kéo người trẻ tuổi đi.

- A!

Người trẻ tuổi ăn đ/au, Lăng Hàn lại t/át nữ nhân kia một cái.

Bốp!

Một tiếng giòn vang.

Lăng Hàn lặp lại:

- Xin lỗi đi!

Nữ nhân chịu thua, khóc nói:

- Xin... xin lỗi!

Lăng Hàn chỉ vào Hoán Tuyết:

- Không phải nói với ta, là với nàng ấy.

Nữ nhân hé môi, vẻ mặt không cam lòng. Bắt nàng xin lỗi một phó tòng? Sau này nàng biết đút mặt đi đâu?

Bốp!

Cái t/át thứ ba.

Nữ nhân đã hiểu mình gặp phải sát thần, không biết thương hương tiếc ngọc là gì.

Nữ nhân nói với Hoán Tuyết:

- Xin lỗi.

Lăng Hàn bỏ qua cho nữ nhân, xách người trẻ tuổi lên, t/át cho ba cái sau đó nói:

- Xin lỗi đi!

Người trẻ tuổi mặt đ/ộc á/c, bị Lăng Hàn hànhz hạz kiểu này gã không còn mặt mũi gì, về sau làm sao ngẩng đầu nhìn người?

Bốp bốp bốp!

Lăng Hàn chẳng quan tâm, ngươi không xin lỗi? Tốt thôi, t/át đến khi nào ngươi phục thì ngừng.

Lăng Hàn không nói lý làm người trẻ tuổi thấy sợ, cảm giác lạnh lẽo mình sắp bị đá/nh ch*t.

Người trẻ tuổi ức chế, gã dù gì là nhị mạch, nhưng vì quá coi thường Lăng Hàn nên không kịp đá/nh ra chiêu nào đã bị bắt giữ, khiến gã không cam lòng, không phục.

Người trẻ tuổi cắn răng nói:

- Xin lỗi!

Bốp!

Lăng Hàn lại t/át một cái. Thanh niên hé môi, ch/ửi thầm trong bụng.

Bà nội nó, ta xin lỗi rồi còn muốn gì!?

Lăng Hàn lạnh nhạt nói:

- Chờ lâu quá, phải thêm chút tiền lời.

Mợ nó, còn có kiểu này?

Đám người đứng xem nhủ thầm trong bụng nếu thực lực không bằng người này thì tuyệt đối đừng kết th/ù, nếu không sẽ rất thảm, hắn thật bá đạo.

Nhưng ngẫm kỹ lại cũng tại hai người kia tự chuốc khổ, người ta có trêu chọc gì họ đâu.

Lăng Hàn vung tay phải, người trẻ tuổi bị ném ra ngoài té cái bịch xuống đất.

Người trẻ tuổi lăn lốc bò dậy, gã còn chút phong độ quý ông, đi xem bạn gái trước, hỏi han:

- Tiểu Mỹ có khỏe không?

Nữ nhân chỉ vào mặt mình:

- Khỏe? Cái này mà khỏe à? Trương Bách Xuyên, ngươi có phải là nam nhân không?

Người trẻ tuổi là Trương Bách Xuyên, mặt gã vặn vẹo rít qua kẽ răng:

- Tiểu Mỹ yên tâm, ta chắc chắn sẽ trút gi/ận cho nàng!

Trương Bách Xuyên xoay người đối diện Lăng Hàn, bình tĩnh nói:

- Ta muốn quyết đấu với ngươi!

Ui!

Xung quanh vang tiếng hút ngụm khí lạnh.

Trong tông mọi người có thể luận bàn với nhau để tăng kinh nghiệm thực chiến. Nhưng luận bàn thì không được xuống tay á/c, nếu bị thương người, hay gi*t người sẽ phải bồi thường.

Quyết đấu thì khác, sống ch*t tự chịu.

Trương Bách Xuyên lên tiếng đòi quyết đấu, chắc đã tức đi/ên rồi.

Lăng Hàn liếc Trương Bách Xuyên một cái, lắc đầu đi nanh.

Trương Bách Xuyên hét to:

- Ngươi không dám sao?

Lăng Hàn lạnh nhạt nói:

- Ngươi không xứng.

Trương Bách Xuyên tức đi/ên:

- Ngươi...!

Trương Bách Xuyên sải bước đuổi theo đá/nh vào sau gáy Lăng Hàn.

Lăng Hàn không ra tay, bước chân không thay đổi.

Trương Bách Xuyên nhếch mép. Ngươi đã sơ sẩy như vậy, tưởng ta không dám xuống tay sao?

Nắm đ/ấm sắp đá/nh trúng người nhưng một nắm tay trắng mềm đá/nh vào nắm đ/ấm của Trương Bách Xuyên.

Bùm!

Trương Bách Xuyên bị đá/nh lùi về, cảm giác khí huyết sôi trào.

Trương Bách Xuyên nhìn kỹ lại, muốn rớt tròng mắt. Một thiếu nữ đứng sau lưng Lăng Hàn giữ tư thế ra quyền.

Là Hoán Tuyết.

Toàn trường ồ lên kinh dị.

Ai mà ngờ một thị nữ đột nhiên ra tay, còn cản được nắm đ/ấm của Trương Bách Xuyên?

Hết sức khó tin.

Có người nhận ra Trương Bách Xuyên, biết gã tu vi nhị mạch. Dù không nhận biết, chỉ cần trông thấy Trương Bách Xuyên ra tay thì cũng đại khái đoán được. Dù không nhận ra cái gì, chỉ cần biết Trương Bách Xuyên là đệ tử tông môn tức là gã đã mở kinh mạch, có lực lượng vượt qua người thường.

Một thị nữ làm sao đỡ nổi công kích của Trương Bách Xuyên?

Không lẽ thị nữ cũng là võ giả?

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mưa phùn và những bông hoa lạnh lẽo

Chương 31
Ta vốn sinh ra đã hiếu thắng, cả đời tranh cao thấp với Dung lục tiểu thư, một người cũng chẳng chịu kém cạnh ai. Để ép ta phải cúi đầu trước nàng ta, nàng ta đã gả cho bạch nguyệt quang mà ta ngày đêm thương nhớ. Ta xoay người, dùng thủ đoạn ép vị huynh trưởng được nàng ta tôn sùng như thần linh cưới ta, khiến nàng ta bất kể lúc nào, bất kể ở đâu cũng phải cung kính gọi ta một tiếng “tẩu tẩu”. Chọc cho nàng ta tức đến phát điên. Chỉ là ta không ngờ, vị phu quân mà ta tính kế có được ấy lại dịu dàng đón nhận ta. Sau khi thành thân, vì chàng, ta thay đổi hoàn toàn dáng vẻ trước kia, thu bớt sự sắc bén, khắp nơi đều nhường nhịn Dung Lục, cùng chàng cầm sắt hòa minh. Thế nhưng khi Dung Lục gặp chuyện chẳng lành, vị phu quân vốn luôn tin tưởng ta lại âm thầm điều tra ta đến tận gốc rễ. “Bản tính khó đổi. Khó đảm bảo nàng ta sẽ không lại nổi lên ý định hại người, vẫn nên cẩn thận thì hơn.” Đến lúc ấy, ta mới biết, từ đầu đến cuối, chàng vẫn luôn cho rằng ta là kẻ độc ác ích kỷ, chưa từng thật sự tin tưởng ta. Sống lại một đời, ta chẳng buồn dây dưa với Dung gia thêm nửa phần. Vì thế, khi tin Dung Lục sắp xuất giá truyền tới, ta tìm đến phụ thân. “Phu quân mà phụ thân chọn cho nữ nhi rất tốt. Nữ nhi nguyện ý gả sang đó.”
2
11 U Minh Chương 27
12 Người lùn Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Bút vẽ khó họa xương, thâm tình chẳng thọ lâu

Chương 10
Sau khi xuyên không thành thiếu gia thật bị bế nhầm, tôi chết thảm vì không thoát được kịch bản phải đỡ tai ương cho thiếu gia giả. Chỉ có nữ phụ bị gia tộc coi như quân cờ bỏ đi mới chịu thu liễm hài cốt mà ngay cả cha mẹ ruột cũng chê là xui xẻo. Tôi dùng cơ hội làm lại cuộc đời đổi từ hệ thống, trực tiếp tìm đến khu nhà tập thể nơi nữ phụ sinh sống. Lần này, Lục Vãn Chu bị hệ thống ngẫu nhiên thiết lập mắc chứng tự kỷ. Mỗi ngày tôi đều ngồi bên cạnh nhìn cô ấy vẽ tranh, dùng tiền ăn sáng tiết kiệm được để mua bút chì màu cho cô ấy. Dù cô ấy không nói lời nào, nhưng trên bảng vẽ bắt đầu xuất hiện góc nghiêng gương mặt tôi. Tôi từng nghĩ, góc khuất bị mọi người lãng quên này có thể trở thành thế giới của riêng mình. Cho đến khi thiếu gia giả mâu thuẫn với nữ chính, chạy đến tán tỉnh nữ phụ. Lúc xuống xe, cậu ta vô tình giẫm vào vũng nước rồi trượt ngã, làm trầy xước đầu gối. Lục Vãn Chu vốn dĩ luôn thờ ơ với thế giới bên ngoài, bỗng nhiên vứt bút vẽ lao tới. Cô ấy dùng ống tay áo sạch sẽ của mình, vụng về lau đi vết bùn trên mặt thiếu gia giả. Đôi mắt vốn trống rỗng nay tràn đầy vẻ bối rối và xót xa. Tôi đứng nhìn bức tranh vẽ dở dang hình bóng mình trên bảng vẽ, bị gió thổi bay xuống đất.
Kinh dị
Kinh dị
0