Nửa tiếng sau, trong quán cà phê.

“Nói đi, tại sao lại bịa chuyện về anh?”

Giang Kiến Xuyên nâng tách cà phê lên, nhấp một ngụm cà phê Americano, dùng ánh mắt sắc bén nhìn tôi.

Tôi căng thẳng nắm ch/ặt ống quần, khẽ thở dài.

Tất cả là tại cái miệng dở hơi của tôi.

Lúc cúng bái trong chùa, tôi cứ nhất định phải nói mấy lời vớ vẩn kiểu như “Trước khi tốt nghiệp phải yêu đương một lần, đại học mà không có tình yêu thì không trọn vẹn.”

Thế đấy, thần tiên hiển linh thật.

Ngài cứ thế đẩy tôi vào truyện tranh, để tôi trở thành kẻ được nhiều người theo đuổi, để tôi được yêu cho thỏa thích.

Nhưng vấn đề là đây lại là truyện tranh đam mỹ, tất cả người theo đuổi tôi đều là đàn ông.

Mà bản thân tôi lại là trai thẳng, thẳng cứng, thẳng hơn cả bê tông cốt thép.

Ch*t mất thôi.

May là trong truyện này vẫn còn một nhân vật nam bình thường.

Đó chính là giáo sư đại học Giang Kiến Xuyên.

Tác giả từng tiết lộ trong siêu thoại rằng anh ấy sẽ là nam chính tập tiếp theo được mở rộng hậu cung.

Anh ấy sẽ có những mối tình nồng ch/áy với chị đại lạnh lùng, em gái ngọt ngào, cô nàng gợi cảm.

Người như thế, còn thẳng hơn cả tôi.

Tôi có cong thì anh ấy cũng không thể cong được.

Vì vậy chỉ có cách bịa chuyện về anh ấy thì chuyện tôi yêu đương với đàn ông mới không thành sự thật.

Phải vậy tôi mới bảo vệ được cái mông tội nghiệp của mình.

Nhưng tôi không thể nói thẳng cái chuyện xuyên sách kỳ quặc như thế này ra được.

Tôi đành vòng vo: “Nhiều người theo đuổi quá, nhưng em là trai thẳng, không thể cong được.”

“Gấp quá, em đành mượn giáo sư làm lá chắn.”

“Xin lỗi nhé, giáo sư Giang.”

Lời xin lỗi rất chân thành, nhưng sắc mặt Giang Kiến Xuyên lại không được tươi.

Anh ấy đặt tách cà phê xuống, đôi mắt đen sẫm dán ch/ặt vào tôi, anh lặp lại với giọng trầm thấp:

“Trai thẳng? Không thể cong?”

Tôi gật đầu lia lịa.

“Vâng thưa giáo sư, nên giáo sư yên tâm, em đảm bảo mình không có chút tình cảm gì với giáo sư đâu! Tuyệt đối không bám lấy giáo sư!”

Ánh mắt của Giang Kiến Xuyên càng thêm lạnh lẽo.

“Hừ hừ.”

Tôi bối rối gãi đầu.

Cái này có ý gì vậy?

Tôi bồn chồn chờ mãi, nhưng anh ấy không nói thêm lời nào.

Sau khi thanh toán hóa đơn, chúng tôi cùng nhau đi ra ngoài, Giang Kiến Xuyên cố ý giữ khoảng cách với tôi, lạnh lùng lên tiếng: “Tình yêu giữa thầy trò có ảnh hưởng không tốt, sau này không được lấy anh ra bịa chuyện nữa.”

Tôi ủ rũ cúi đầu.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Lời bà lão mù giữ cửa cứu mạng cả phủ Hầu gia

Chương 8
Giới thiệu: Hầu phủ chủ mẫu Diệp Hướng Uyển mười lăm năm qua đối đãi tử tế với bà lão trông cửa mù lòa họ Chu, dốc lòng chạy chữa đôi mắt, chu cấp nuôi dưỡng cả nhà. Lúc lâm chung, bà lão họ Chu dốc chút hơi tàn thốt ra bốn chữ "Bắc Môn Thiết Giáp". Chủ mẫu lập tức phong tỏa Hầu phủ, giam lỏng phu quân cùng mẹ chồng, gồng mình chống lại lời đàm tiếu cùng áp lực từ hoàng quyền. Cuối cùng, nàng vạch trần âm mưu thông đồng với địch bán nước của thứ đệ, lấy "Bắc Môn Thiết Giáp" làm manh mối, phối hợp cùng Hình bộ một mẻ hốt gọn mạng lưới gián điệp nơi biên ải, bảo toàn ba trăm bảy mươi mạng người trong Hầu phủ. Hoàng đế đích thân ngự giá, ban phong hiệu "Nhất phẩm Trung Nghị phu nhân". Câu chuyện phô bày trí tuệ, gánh vác của chủ mẫu chốn Hầu môn thời cổ đại, cùng sự tin tưởng sắt son không đổi thay giữa phu thê.
374
2 Ôn Cố Chương 13
8 Giang Sơn Vì Hôn Chương 12
9 Bên vực thẳm Chương 6
11 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 445: Phong Ấn Tượng Đất

Mới cập nhật

Xem thêm