Tháo Nút Thắt Nơ Của Anh

Chương 30

02/03/2026 19:23

Vừa chạy ra ngoài, bố tôi đã nghi ngờ hỏi: "Mặt con sao thế?"

Tim tôi sợ đến run lên, cố gắng bình tĩnh lại hơi thở, "Dị ứng."

"Dị ứng bụi?" Bố tôi còn muốn hỏi cho cặn kẽ.

Tôi sắp ch*t đến nơi rồi. "Chắc là vậy ạ."

Đúng lúc này, mẹ tôi về.

"Hai bố con đứng đây làm gì?" Mẹ tôi xách những túi rau to nhỏ, cảm giác như sắp dọn sạch cả khu chợ, "Còn không qua đây giúp."

"Tới đây!" Tôi cảm ơn mẹ đã c/ứu tôi khỏi nước sôi lửa bỏng, vội vàng chủ động qua giúp.

Mẹ tôi gi/ật mình, lẩm bẩm: "Một năm 365 ngày, hiếm có ngày nào thấy con siêng năng như vậy, rốt cuộc con đã phạm phải sai lầm lớn đến mức nào, nói trước cho mẹ nghe đi."

Tôi nào có lười biếng như vậy.

"Chứng khoán lỗ à?"

"Không phải." Tôi vừa nhặt rau, vừa chịu đựng sự tra khảo nghiêm khắc của mẹ.

"Bỏ Lâm Phong rồi à?"

"Con và anh ấy chưa từng quen nhau." Tôi cạn lời.

Mẹ tôi vừa nấu cơm vừa nghi ngờ nhìn tôi, im lặng một lúc lâu, rồi nói một câu, "Con không phải có th/ai rồi chứ?"

Tôi: ......

"Mẹ, mẹ quên con không có bạn trai à?" Tôi thật sự khâm phục trí tưởng tượng của bà.

"Mẹ biết, nhưng bọn trẻ các con bây giờ, thoáng hơn chúng ta thời đó." Mẹ tôi nói một cách rất tế nhị, "Nếu con có th/ai, mẹ vẫn có thể giúp con nuôi, con tuyệt đối đừng đến mấy phòng khám nhỏ nhé, không an toàn đâu."

====================

Chương 19:

Tôi hoàn toàn cạn lời.

Nhưng, so với chuyện này, tôi lại cảm thấy chuyện của mình cũng không lớn đến thế.

"Mẹ, con có một người bạn."

"Ừm, bạn nào?"

"Là... bạn thân nhất hồi tiểu học." Tôi bịa ra một người, "Bạn ấy quen một người bạn trai nhỏ hơn rất nhiều, không biết phải làm sao."

"Nó? Nó còn tìm được bạn trai nhỏ tuổi hơn, mà con lại không có, Tô Di à, con có từng suy nghĩ kỹ về vấn đề của mình chưa?"

Tôi ngẩn người, tôi nghĩ nhiều rồi. Suy nghĩ của mẹ tôi quả nhiên khác người thường.

"Bạn ấy đang bối rối không biết làm sao, mẹ, mẹ kinh nghiệm phong phú, mẹ nói xem."

Mẹ tôi ra vẻ suy nghĩ một lúc, rồi lại nhìn ông bố già của tôi ngoài bếp, lén lút ghé vào tai tôi, "Về mặt lý trí thì mẹ không tán thành, nhưng mà, nếu mẹ trẻ lại 20 tuổi, cũng muốn tìm một người bạn trai nhỏ tuổi hơn, vừa ngoan, vừa tình cảm, đâu như bố con..."

Tôi: ...... Sao bố tôi lại vô cớ nằm không cũng dính đạn.

"Bố đối với mẹ tốt như vậy, mà mẹ lại..."

"Con không hiểu đâu, bố con rất tốt, nên mẹ cũng đang sống tốt với bố con mà, chỉ là lúc trẻ đừng đặt ra quá nhiều giới hạn cho bản thân, không thì về già sẽ hối tiếc đấy."

Tôi thực sự bị lời nói của mẹ làm cho kinh ngạc, không hổ là bà.

Xem ra chuyện này không phải lỗi của tôi, nếu có trách thì trách gen của mẹ tôi quá mạnh, bà đã ảnh hưởng đến tôi, tôi mới đi tìm một người nhỏ tuổi hơn.

Nghĩ như vậy, lòng tôi cuối cùng cũng thoải mái hơn nhiều.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Đời này an lạc

Chương 9
Ta đã để mắt tới hôn phu của muội muội, dùng hết thủ đoạn để cướp về. Đêm động phòng, Bùi Ngộ Chu phát hiện cưới nhầm người, định bỏ đi ngay lập tức, nhưng bị ta cưỡng ép giữ lại. Từ đó, hắn coi ta như kẻ thù không đội trời chung, hận đến mức muốn ta chết đi sống lại. Cho đến năm thứ ba, gia đình ta bị tịch biên, gia đình tan nát. Trên đường lưu đày, ta mắc bệnh dịch, Bùi Ngộ Chu ngày đêm không ngủ chăm sóc ta. Khi ta khỏi bệnh thì hắn lại lâm bệnh nặng. Trước khi chết, hắn cầu xin: "Khương Nghiên Chi, ngươi có thể cút ra ngoài không? Ta không muốn nhìn thấy ngươi trước khi chết." Ta lủi thủi bước ra khỏi phòng, Bùi Ngộ Chu châm lửa đốt căn phòng ấy. Hắn không muốn để lại cho ta dù một mảnh xương. Sau khi trọng sinh, trong tiệc đính hôn của muội muội, ta lại một lần nữa gặp Bùi Ngộ Chu. #bere
4.4 K
11 Long Quách Chương 10

Mới cập nhật

Xem thêm