Sau khi tan làm, tôi lặng lẽ vào nhà vệ sinh, cởi đai nịt bụng ra.
Phần bụng nhô lên ngay lập tức lộ ra.
Cắn răng chịu đựng cơn đ/au nhức chướng bụng, trán tôi túa cả mồ hôi.
Mặc lại chiếc áo sơ mi vest bó sát là điều không thể nào nữa,
Tôi thay bộ quần áo thể thao rộng rãi có mang theo từ trước.
Lại đợi thêm nửa tiếng nữa, chờ đến khi văn phòng hoàn toàn không còn ai, tôi mới dám xuống lầu, định đi tàu điện ngầm về nhà.
Chỉ là không ngờ tới, vừa bước ra khỏi tòa nhà văn phòng, chiếc Maybach của Lục tổng lại đang đậu ngay trước cửa.
Tôi vờ như không thấy, cúi đầu định đi đường vòng qua.
Cửa sổ xe bỗng từ từ hạ xuống.
Gương mặt điển trai của Lục Hoài Chinh cứ thế lộ ra rõ mồn một.
Cà vạt được nới lỏng một nửa, cổ áo sơ mi cũng phanh ra, để lộ một phần xươ/ng quai xanh.
Khoảng cách giữa người với người đúng là lớn thật.
Rõ ràng đều là những người đã làm việc vất vả cả ngày, thế mà chẳng nhìn ra ở hắn có chút mệt mỏi nào.
Vẫn đẹp trai ngời ngời.
"Thư ký Thời, lên xe."
"Ở nhà tôi có tập tài liệu tìm không thấy, cậu theo tôi về nhà tìm giúp đi."
Đầu óc còn chưa kịp phản ứng, chân đã bước đi rồi.
Đều trách tôi, cứ nhìn thấy hắn là hai mắt lại mờ mịt đi.
Bao nhiêu lý trí với cảnh giác đều bị vứt hết ra sau đầu.
Ngồi trên ghế phụ, tôi căng cứng cả người, cố gắng ngồi thật ngay ngắn, để vạt áo nỉ thả lỏng tự nhiên, che kín vùng bụng.
Chỉ sợ Lục tổng phát hiện ra tôi mang th/ai, rồi quay đầu xe đi thẳng đến b/ệnh viện để phá cái th/ai này đi.
Hắn vừa lái xe vừa thuận miệng hỏi, khóe mắt liếc sang tôi một cái.
Lại một cái, rồi hai cái.
Tôi căng thẳng đến mức tưởng hắn đã nhìn thấy bụng mình rồi.
Kết quả hắn lại hắng giọng.
"Khụ, sao lại thay vest ra rồi, cậu mặc áo nỉ trông khá dễ thương đấy."
Chiếc áo nỉ tôi mặc màu trắng ngà, bên trên có thêu hình một chú gấu nhỏ.
"Dạ? Ồ."
Hắn khen tôi dễ thương kìa.
Vành tai tôi đỏ bừng lên một cách không mấy tiền đồ.
Một câu khen ngợi của người mình yêu thầm cũng đủ làm tôi sung sướng âm ỉ mất nửa ngày.
Nhưng câu tiếp theo của hắn lại khiến tôi không vui chút nào.
"Đi gặp bạn gái nên cố tình ăn mặc thế này à?"
"À đúng rồi, thật ngại quá, quên mất tan làm cậu phải đi tìm bạn gái, vậy mà còn bắt cậu theo tôi về nhà tìm tài liệu."
"Khi nào cậu đưa tôi đi gặp bạn gái cậu vậy? Tôi không có ý gì khác đâu, chỉ sợ người thật thà như cậu bị lừa, nên muốn xem mắt giúp cậu thôi."
Nói dối một câu, sẽ phải dùng vô số lời nói dối khác để lấp li/ếm...
Tôi quyết định dùng lời lẽ trực tiếp nhất, thẳng thắn nhất, không vòng vo nhất để chặn họng hắn.
"Lục tổng, đây là đời sống riêng tư của tôi, không liên quan đến ngài."
Lục Hoài Chinh đột nhiên tức gi/ận, đ/ập mạnh một cú vào vô lăng.
"Thời Cẩu, cậu có ý gì hả?"
"Chúng ta quen nhau từ hồi đại học, đến nay đã 11 năm rồi, chẳng lẽ chúng ta không được tính là bạn bè sao? Chia sẻ chuyện tình cảm của mình với bạn bè thì có vấn đề gì chứ?"
"Hay là, cậu cảm thấy đời sống cá nhân của tôi không đứng đắn, nên đang nói móc tôi?"
Hắn như quả bóng bị xì hơi, bả vai hơi chùng xuống, giọng nói rầu rĩ.
"Thời Cẩu, thực ra tôi rất sạch sẽ mà, cậu đừng chê tôi bẩn."
"Đêm đó chỉ là sự cố thôi, tôi nhớ rõ ràng là mình đã khóa cửa rồi! Có q/uỷ mới biết cái người phụ nữ tâm cơ đó vào bằng cách nào!"
Tôi rùng mình một cái.
Thật sự xin lỗi nha.
"Người phụ nữ tâm cơ" đó đang ngồi ngay cạnh anh đây, bụng cũng to cả lên rồi.
"Lục tổng, ngài nghĩ nhiều rồi, tôi không thấy ngài bẩn đâu... Đúng rồi, chuyện đó, nhỡ như, chỉ là tôi tò mò chút thôi."
"Nhỡ như người ngủ với ngài rồi bỏ trốn đó, cô ấy mang th/ai, thì ngài tính làm sao?"
Lục Hoài Chinh híp mắt lại.
"Có phải cậu tra ra manh mối gì rồi không."
"Không có." Tôi vội vàng lắc đầu.
Hắn tiếp lời, thở dài một hơi.
"Chắc chắn là phải phá bỏ rồi."
Biết trước kết quả sẽ như vậy, nhưng trong lòng vẫn dâng lên nỗi buồn khó tả.
Buồn quá, buồn quá, buồn quá đi mất.
Chương 3:
Tôi cúi gằm mặt, mải chìm trong nỗi buồn mà không chú ý đến tình hình giao thông.
Lục tổng đột ngột phanh gấp, cơ thể tôi mất kh/ống ch/ế mà nhào về phía trước.
Một cánh tay dang ngang qua, chắn vững vàng ngay trước người tôi.
Lòng bàn tay đặt chuẩn x/ác lên phần bụng vì đã cởi đai nịt nên nhô cao hơn của tôi...