Tiệm Ngọc Linh Linh

Chương 8.

11/03/2026 19:57

Bếp nằm ở phía trong phòng ăn, cách cửa ra vào một chiếc bàn ăn dài.

Vừa rồi, Diệp Nhất Vũ chắc chắn không đi qua đó.

Nói cách khác, lúc nãy đã có một Nhất Vũ đi lên cầu thang.

Mà giờ, lại có thêm một Nhất Vũ nữa.

Tần Tuyên cứng nhắc quay đầu nhìn tôi, khó khăn lên tiếng.

"Bà, bà chủ Chúc!"

Tôi chớp mắt, nghiêng đầu cười.

"Tốt đấy, có chuyện xảy ra là tốt rồi, còn hơn là ngồi chờ."

Mẹ Lan cao giọng hỏi.

"Nhất Vũ, sinh nhật ai vậy con?"

Diệp Nhất Vũ vẻ mặt xa cách lạnh lùng, cẩn thận đặt chiếc bánh kem lên bàn, thắp nến, nhỏ giọng nói:

"Chị Ý Như nói, ngày đăng bài đầu tiên là lần tái sinh thứ hai của chị. Trước kia, tôi và chị ấy thường lén chúc mừng sinh nhật này. Sau này, tôi sẽ mãi mãi tổ chức cho chị ấy.”

Lời này vừa nói ra, mọi người đều im lặng, ai ấy đều thoáng lộ vẻ bi thương.

Bốn vị trưởng bối còn rơm rớm nước mắt.

Lan Linh thì thầm. "Ý Như biết được tấm lòng này của em, sẽ được an ủi lắm, lại đây, chị c/ắt bánh cùng em."

Cô ấy vừa nói vừa đứng dậy, định lấy con d/ao trong tay Diệp Nhất Vũ.

Diệp Nhất Vũ mím môi, né người đi, mặt lộ vẻ chán gh/ét, "Không cần cô."

Lan Linh lúng túng ngồi xuống, vành mắt hơi đỏ, lặng lẽ cầm đũa gắp thức ăn.

Ánh mắt Tần Tuyên dán ch/ặt vào Diệp Nhất Vũ, quai hàm căng cứng, rồi lại nhìn tôi, ánh mắt như đang hỏi, "Là cậu ta sao? Là cậu ta sao?"

Tôi nhìn phòng ăn rộng lớn trước mắt, 8 người già trẻ trai gái ngồi quanh bàn.

Tính cách và thân phận khác nhau, mối qu/an h/ệ phức tạp.

Tất cả đều quy tụ tại đây vì nữ nhà văn thiên tài Khương Ý Như.

Và cũng vì cô ấy mà cuộc sống của họ đã có những thay đổi long trời lở đất.

Mà giờ phút này, trong số họ.

Rất có thể có kẻ đã gi*t cô ấy.

Và cả, chính Khương Ý Như.

"Chị Lan, chị... sao vậy?"

Chi Chi đột nhiên hỏi Lan Linh, giọng ngạc nhiên.

Mọi người nhìn sang, đều lộ vẻ sững sờ.

Không biết từ lúc nào, năm sáu chiếc đĩa vốn đầy ắp thức ăn trước mặt Lan Linh, đều đã trống trơn.

Lan Linh mở phòng tập nhảy, vóc dáng g/ầy hơn người thường rất nhiều, có thể thấy bình thường cô ấy ăn uống rất chú ý.

Nhưng lúc này, cô ấy đang cúi đầu, hai má phồng lên, tay vẫn không ngừng nhét đồ ăn vào miệng.

"Linh à, con đói lắm sao?"

Mẹ Khương nhìn cô ấy, nghi hoặc lên tiếng.

Lan Linh đột nhiên ngẩng đầu.

Không trả lời mẹ Khương, mà nhìn chằm chằm vào giữa bàn.

Cô ấy đột nhiên đứng dậy, nửa người nhoài ra bàn, như hổ đói vồ mồi chộp lấy con cua hấp ở giữa, không bóc vỏ mà nhét thẳng vào miệng.

Vỏ cứng răng rắc vỡ, khóe môi bị cứa rá/ch, m/áu đỏ chảy dài xuống cằm.

Nhưng cô chẳng mảy may để ý, cứ thế nghiến ngấu “rắc rắc” như nhai xươ/ng.

Mấy vị trưởng bối la lên kinh hãi.

Chi Chi và Diệp Nhất Vũ cũng ch*t lặng, sững sờ nhìn cảnh tượng trước mắt.

Tần Tuyên vội vùng dậy, vừa kéo mạnh Lan Linh xuống, vừa gọi lớn:

"Bà chủ Chúc! Xin cô giúp cho!"

Tôi nhắm mắt, hít sâu, dồn khí, để thần thức tràn ra, từng sợi từng sợi vây quanh Lan Linh.

Khi chuẩn bị mở mắt, chợt nhớ ra điều gì đó, tôi niệm một câu, "Cấp cấp như luật lệnh."

Đèn chùm lóe sáng mấy cái, rồi tắt phụt.

Cả phòng ăn chìm vào bóng tối.

Vài giây sau, ánh sáng bật lại.

Mọi người đồng loạt nhìn về phía Lan Linh.

Cô đã bình tĩnh lại, cúi đầu ngẩn ngơ nhìn bản thân, sờ lên môi, giọng run run:

“Tôi… vừa rồi đã làm gì thế?”

"Linh à, con vừa bị q/uỷ nhập đấy! May mà đại sư kịp thời ra tay trừ tà cho con! Con mau cảm tạ đại sư đi!" Mẹ Khương lớn tiếng nói.

He he.

Tôi thầm cười khẩy.

May mà vừa niệm thêm câu chú, nếu không làm xong chẳng ai biết thì uổng phí quá.

Đấy gọi là kinh nghiệm sống sót nơi công sở.

Bốn vị trưởng bối vây quanh Lan Linh, vừa lo lắng vừa căng thẳng.

Bố Khương đứng đối diện cô ấy.

Lúc này, ông đột nhiên ngẩng đầu nhìn lên trần, ánh mắt k/inh h/oàng, giọng r/un r/ẩy.

"Nó, sao lại, lên đó được..."

Mọi người bị vẻ mặt của ông dọa sợ, thuận theo ánh mắt của ông từ từ nhìn lên phía trên bên trái.

Rồi ai nấy đều trừng lớn mắt, cứng đờ tại chỗ.

Góc trần nhà.

Ở góc trần nhà.

Chi Chi trong tư thế vặn vẹo quái dị, lưng dán ch/ặt lên tường, đang lặng lẽ cúi đầu nhìn xuống.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Khi Tôi Không Còn Bám Lấy Đối Tượng Yêu Qua Mạng Lạnh Nhạt Nữa

Chương 10
Để huấn luyện đối tượng yêu qua mạng vốn lãnh cảm, tôi lúc nào cũng cố ý quyến rũ anh ấy: 【Bảo bối, em mới mua một đống đồ hay ho rồi chui vào trong chăn tự chơi một mình nè, lúc em dùng anh có muốn nghe không?】 Anh ấy đáp lại tôi: 【Được.】 Dù anh ấy không mấy hứng thú, nhưng tôi vẫn vui vẻ bật cuộc gọi thoại lên. Lúc này, đạn mạc bất ngờ xuất hiện trước mắt tôi: 【Nữ phụ đã nỗ lực đến mức này rồi, tiếc là nam chính vẫn chẳng có chút hứng thú nào với cô ta.】 【Sáng nay, bạn cùng phòng của nữ phụ vô tình nhìn thấy ảnh cơ bụng của anh người yêu qua mạng lưu trong điện thoại nữ phụ, liền ra giá hẳn một trăm nghìn nhân dân tệ để nữ phụ nhượng lại anh này cho cô ta, thế mà nữ phụ còn không chịu đấy.】 【Tôi khuyên nữ phụ tốt nhất là bán lại đi, bằng không về sau hai người họ cũng tự yêu nhau thôi.】 【Nữ phụ vẫn chưa biết nam chính chính là thái tử gia nhà ông chủ của bố cô ta đâu nhỉ? Mỗi lần nữ phụ đến nhà, anh ta đều rất lạnh nhạt, có gặp mặt ngoài đời thì cũng chẳng bắn ra tia lửa tình nào đâu.】 【Bạn cùng phòng với nam chính đều có tiền, ở bên nhau đúng kiểu môn đăng hộ đối. Sau này nam chính biết chuyện nữ phụ từ chối bán lại mình, ôm hận vì cô ta làm lỡ dở hai người họ, chỉ dùng một câu nói đã khiến bố nữ phụ bị sa thải.】 Cuộc gọi thoại vừa kết nối, tôi đột nhiên cúp máy. Tôi ủ rũ nói: 【Tự nhiên em hết muốn cho anh nghe rồi.】
28
6 Bệnh Cũ Chương 13
10 Yêu Lại Từ Đầu Chương 10
11 Thờ Ơ Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Người chồng đoản mệnh của chị, em xin nhận

Chương 11
Trưởng tỷ trọng sinh. Trở về cái ngày nàng đứng giữa hai ngả đường, khó xử chọn lựa giữa Thám hoa lang và Tiểu tướng quân. Lần này, nàng ném ngọc bội của Lạc tiểu tướng quân cho ta. "Kiếp trước ta chọn Lạc Thần, chàng lại tử trận nơi sa trường. Ngược lại, Hà Thám hoa công danh hiển hách, làm tới chức Thứ phụ, chẳng những xin phong cáo mệnh cho ngươi, còn cùng ngươi một đời một kiếp một đôi, cho đến lúc nhắm mắt xuôi tay cũng không hề nạp thiếp." "Kiếp này, cũng nên để ngươi nếm trải tư vị thủ tiết và bị người đời mắng nhiếc là khắc phu!" Ta mân mê khối ngọc bội trong lòng bàn tay, thở phào một hơi dài. Mẹ chồng cay nghiệt khó chiều, cô em chồng âm u quái gở, biểu muội thanh mai trúc mã yếu đuối như cành liễu trước gió, cùng với vị phu quân thanh cao thoát tục, không vướng bụi trần kia... Cuối cùng, tất cả đều đã rời xa ta!
Báo thù
Cổ trang
Cung Đấu
1