Bếp nằm ở phía trong phòng ăn, cách cửa ra vào một chiếc bàn ăn dài.
Vừa rồi, Diệp Nhất Vũ chắc chắn không đi qua đó.
Nói cách khác, lúc nãy đã có một Nhất Vũ đi lên cầu thang.
Mà giờ, lại có thêm một Nhất Vũ nữa.
Tần Tuyên cứng nhắc quay đầu nhìn tôi, khó khăn lên tiếng.
"Bà, bà chủ Chúc!"
Tôi chớp mắt, nghiêng đầu cười.
"Tốt đấy, có chuyện xảy ra là tốt rồi, còn hơn là ngồi chờ."
Mẹ Lan cao giọng hỏi.
"Nhất Vũ, sinh nhật ai vậy con?"
Diệp Nhất Vũ vẻ mặt xa cách lạnh lùng, cẩn thận đặt chiếc bánh kem lên bàn, thắp nến, nhỏ giọng nói:
"Chị Ý Như nói, ngày đăng bài đầu tiên là lần tái sinh thứ hai của chị. Trước kia, tôi và chị ấy thường lén chúc mừng sinh nhật này. Sau này, tôi sẽ mãi mãi tổ chức cho chị ấy.”
Lời này vừa nói ra, mọi người đều im lặng, ai ấy đều thoáng lộ vẻ bi thương.
Bốn vị trưởng bối còn rơm rớm nước mắt.
Lan Linh thì thầm. "Ý Như biết được tấm lòng này của em, sẽ được an ủi lắm, lại đây, chị c/ắt bánh cùng em."
Cô ấy vừa nói vừa đứng dậy, định lấy con d/ao trong tay Diệp Nhất Vũ.
Diệp Nhất Vũ mím môi, né người đi, mặt lộ vẻ chán gh/ét, "Không cần cô."
Lan Linh lúng túng ngồi xuống, vành mắt hơi đỏ, lặng lẽ cầm đũa gắp thức ăn.
Ánh mắt Tần Tuyên dán ch/ặt vào Diệp Nhất Vũ, quai hàm căng cứng, rồi lại nhìn tôi, ánh mắt như đang hỏi, "Là cậu ta sao? Là cậu ta sao?"
Tôi nhìn phòng ăn rộng lớn trước mắt, 8 người già trẻ trai gái ngồi quanh bàn.
Tính cách và thân phận khác nhau, mối qu/an h/ệ phức tạp.
Tất cả đều quy tụ tại đây vì nữ nhà văn thiên tài Khương Ý Như.
Và cũng vì cô ấy mà cuộc sống của họ đã có những thay đổi long trời lở đất.
Mà giờ phút này, trong số họ.
Rất có thể có kẻ đã gi*t cô ấy.
Và cả, chính Khương Ý Như.
"Chị Lan, chị... sao vậy?"
Chi Chi đột nhiên hỏi Lan Linh, giọng ngạc nhiên.
Mọi người nhìn sang, đều lộ vẻ sững sờ.
Không biết từ lúc nào, năm sáu chiếc đĩa vốn đầy ắp thức ăn trước mặt Lan Linh, đều đã trống trơn.
Lan Linh mở phòng tập nhảy, vóc dáng g/ầy hơn người thường rất nhiều, có thể thấy bình thường cô ấy ăn uống rất chú ý.
Nhưng lúc này, cô ấy đang cúi đầu, hai má phồng lên, tay vẫn không ngừng nhét đồ ăn vào miệng.
"Linh à, con đói lắm sao?"
Mẹ Khương nhìn cô ấy, nghi hoặc lên tiếng.
Lan Linh đột nhiên ngẩng đầu.
Không trả lời mẹ Khương, mà nhìn chằm chằm vào giữa bàn.
Cô ấy đột nhiên đứng dậy, nửa người nhoài ra bàn, như hổ đói vồ mồi chộp lấy con cua hấp ở giữa, không bóc vỏ mà nhét thẳng vào miệng.
Vỏ cứng răng rắc vỡ, khóe môi bị cứa rá/ch, m/áu đỏ chảy dài xuống cằm.
Nhưng cô chẳng mảy may để ý, cứ thế nghiến ngấu “rắc rắc” như nhai xươ/ng.
Mấy vị trưởng bối la lên kinh hãi.
Chi Chi và Diệp Nhất Vũ cũng ch*t lặng, sững sờ nhìn cảnh tượng trước mắt.
Tần Tuyên vội vùng dậy, vừa kéo mạnh Lan Linh xuống, vừa gọi lớn:
"Bà chủ Chúc! Xin cô giúp cho!"
Tôi nhắm mắt, hít sâu, dồn khí, để thần thức tràn ra, từng sợi từng sợi vây quanh Lan Linh.
Khi chuẩn bị mở mắt, chợt nhớ ra điều gì đó, tôi niệm một câu, "Cấp cấp như luật lệnh."
Đèn chùm lóe sáng mấy cái, rồi tắt phụt.
Cả phòng ăn chìm vào bóng tối.
Vài giây sau, ánh sáng bật lại.
Mọi người đồng loạt nhìn về phía Lan Linh.
Cô đã bình tĩnh lại, cúi đầu ngẩn ngơ nhìn bản thân, sờ lên môi, giọng run run:
“Tôi… vừa rồi đã làm gì thế?”
"Linh à, con vừa bị q/uỷ nhập đấy! May mà đại sư kịp thời ra tay trừ tà cho con! Con mau cảm tạ đại sư đi!" Mẹ Khương lớn tiếng nói.
He he.
Tôi thầm cười khẩy.
May mà vừa niệm thêm câu chú, nếu không làm xong chẳng ai biết thì uổng phí quá.
Đấy gọi là kinh nghiệm sống sót nơi công sở.
Bốn vị trưởng bối vây quanh Lan Linh, vừa lo lắng vừa căng thẳng.
Bố Khương đứng đối diện cô ấy.
Lúc này, ông đột nhiên ngẩng đầu nhìn lên trần, ánh mắt k/inh h/oàng, giọng r/un r/ẩy.
"Nó, sao lại, lên đó được..."
Mọi người bị vẻ mặt của ông dọa sợ, thuận theo ánh mắt của ông từ từ nhìn lên phía trên bên trái.
Rồi ai nấy đều trừng lớn mắt, cứng đờ tại chỗ.
Góc trần nhà.
Ở góc trần nhà.
Chi Chi trong tư thế vặn vẹo quái dị, lưng dán ch/ặt lên tường, đang lặng lẽ cúi đầu nhìn xuống.