Sau chuyện nhỏ với Lục Trạch, tôi và Trình Cảnh lại trở về nhịp sống thường ngày.
Chúng tôi chính thức x/á/c nhận mối qu/an h/ệ.
Anh vênh mặt trêu: "Làm vợ chồng thật sự đã hai tháng, em mới chịu đồng ý yêu đương. Không thấy hơi vô lý sao?"
"Hợp lý mà. Em phải xem anh có 'dùng được' lâu dài không chứ."
"Hả? Thế ra trước giờ em xài free anh hả? Đồ omega vô tâm!"
Đến giờ tôi vẫn không hiểu nổi, làm sao khuôn mặt đẹp trai hơn người này lại đi đôi với cái miệng dẻo quẹo đến thế.
Thật khiến người ta đ/au đầu.
"Thôi được, xài free thì xài free. Miễn đừng xài free cả đời là được."
Trình Cảnh nắm tay tôi, cùng tôi đi dạo.
Ăn xong chuẩn bị về thì điện thoại đổ chuông.
Là mẹ Lục Trạch.
Do dự một lát, tôi vẫn bắt máy.
"Dì Lục?"
"Tiểu Tuyên à, dạo này cháu thế nào?"
"Cháu ổn ạ. Dì có việc gì không?"
"À là thế này" Dì Lục ngập ngừng, như đang nghĩ cách diễn đạt. "Lục Trạch nó dạo này suy sụp lắm, không đến công ty, cơm chẳng ăn. Hỏi sao cũng không nói. Dì muốn hỏi cháu biết nó gặp chuyện gì không?"
Còn vì chuyện gì nữa.
Crush của cậu ta đã ở bên tôi rồi còn gì.
"Dì ơi, cậu ấy chỉ thất tình thôi. Một thời gian nữa sẽ ổn, dì đừng lo."
"Ồ, ra vậy."
Dì Lục thở phào, giọng chuyển hướng: "Vậy cháu qua thăm nó được không?"
"Bình thường nó chỉ nghe lời cháu. Lời dì với bố nó chẳng thèm để tai."
"Dì nhìn cháu lớn lên, cũng hiểu tấm lòng cháu dành cho nó. Nếu cháu về làm dâu nhà họ Lục, dì với chú mừng lắm."
Bên cạnh, Trình Cảnh đang bẻ cành cây rào rào.
Vẻ mặt như muốn ăn tươi nuốt sống ai đó.
Dù bất lực, tôi vẫn lịch sự đáp: "Dì hiểu lầm rồi. Cháu đã có alpha, sắp cưới rồi ạ."
"Dì thật sự không cần lo cho Lục Trạch, cậu ấy sẽ ổn thôi."
Nghe vậy, dì Lục đầu tiên sửng sốt, sau đó rất ngượng.
Xã giao vài câu rồi vội vã cúp máy.
Trình Cảnh chặn đường tôi, mắt sáng rực.
"Em nói em sắp cưới."
"À, em nói dối đấy."
"Anh không quan tâm! Tự em nói muốn cưới, anh đặt ngày lành luôn bây giờ."
Tôi buồn cười giữ tay anh đang định gọi điện.
"Thôi nào, đừng giỡn. Em có chuyện muốn nói, em muốn đi mổ mắt cận."
Cận nặng thật sự rất bất tiện.
"Hả? Sao đột nhiên em muốn mổ?"
Tôi cười: "Vì muốn nhìn rõ anh mọi lúc."
Trình Cảnh rất thích hôn mắt tôi.
Nhưng khi tháo kính ra, tôi như người m/ù, hoàn toàn bị động.
Tôi muốn nhìn thật rõ người yêu của mình, bất cứ lúc nào.
Không biết Trình Cảnh đang nghĩ gì, cười càng lúc càng d/âm đãng.
"Anh là đang"
"Không được! Không được!"
Một bé trai bỗng xông đến trước mặt, liên tục hét lên.
Nói với tôi?
Tôi ngồi xổm xuống: "Em trai, không được gì nào?"
"Em gái nói, không được mổ!"
"Em gái nào?"
Cậu bé chỉ vào bụng tôi: "Em gái ở đây."
Tôi: ...
Trình Cảnh và tôi nhìn nhau, cả hai đều kinh ngạc.
Có lời đồn rằng trẻ con ngây thơ có thể thấy thứ người lớn không thấy.
Dù khoa học không giải thích được, nhưng vẫn có những trường hợp xảy ra.
Trình Cảnh gần như lập tức đỡ tôi dậy, kẻ thường ngày láu cá bỗng tay chân luống cuống.
Khi anh gọi điện cho bác sĩ gia đình, tôi thẫn thờ nghĩ.
Toi rồi, lần này thật sự phải cưới mất thôi.