Tôi rút tay mình về.

“Bố mẹ con hiểu chuyện, không có nghĩa là họ đáng bị xem nhẹ.”

Sắc mặt Lương Tú Vân cuối cùng cũng không giữ nổi nữa.

Bà hạ thấp giọng:

“Tiểu Khê, hôm nay có bao nhiêu họ hàng ở đây, con đừng làm mọi người khó xử.”

Tôi nhìn bà.

Câu nói này thật kỳ lạ.

Rõ ràng là bà sắp xếp bố mẹ tôi sang phòng phụ bên cạnh.

Kết quả bây giờ… lại thành tôi làm người khác mất mặt.

Tôi nói:

“Dì à, con chỉ muốn bố mẹ mình được ngồi ở vị trí mà họ nên ngồi.”

Lương Tú Vân cau mày.

“Vậy con nói xem phải làm sao? Bây giờ khách khứa gần đến đông đủ rồi, vị trí cũng sắp xếp xong hết rồi. Chẳng lẽ vì bố mẹ con mà bắt toàn bộ trưởng bối bên nhà chúng ta đổi chỗ?”

Tôi còn chưa kịp lên tiếng, Cố Thừa An đã đi tới.

Rõ ràng anh đã nghe được đoạn sau.

“Văn Khê, thôi đừng nói nữa.”

Tôi nhìn anh.

“Tại sao không nói?”

Giọng anh hạ rất thấp:

“Mẹ anh cũng đâu cố ý. Hôm nay là dịp như thế này, em cứ giữ chút thể diện cho bà trước đã.”

Tôi hỏi:

“Vậy thể diện của bố mẹ em thì sao?”

Cố Thừa An khựng lại.

Lương Tú Vân thở dài.

“Thừa An, con khuyên Tiểu Khê đi. Hôm nay không biết con bé làm sao nữa, bình thường hiểu chuyện lắm mà.”

Nghe thấy hai chữ “hiểu chuyện”, lòng tôi chợt trùng xuống.

Đến lúc ấy tôi mới hiểu, thứ họ thích… từ đầu đến cuối đều là phiên bản ngoan ngoãn của tôi.

Là người biết điều, biết nhìn đại cục, không phản bác trước mặt người khác, cũng không truy hỏi tới cùng.

Nhưng họ không biết rằng, bố mẹ tôi nuôi tôi lớn đến chừng này không phải để tôi tới tiệc đính hôn nhà người khác rồi chịu uất ức.

Tôi xoay người bước ra ngoài đại sảnh.

Cố Thừa An đuổi theo, giữ lấy cổ tay tôi.

“Em đi đâu?”

Tôi nói:

“Đi tìm bố mẹ em.”

Chân mày anh nhíu ch/ặt hơn.

“Văn Khê, bây giờ em qua đó, bố mẹ em cũng sẽ ngại.”

Tôi quay đầu nhìn anh.

“Họ đã đủ ngại rồi.”

Nói xong, tôi hất tay anh ra, đi thẳng sang phòng phụ bên cạnh.

Phòng phụ nhỏ hơn đại sảnh rất nhiều.

Ánh đèn cũng tối hơn.

Bên trong đã ngồi vài bàn người.

Đa số là họ hàng xa không quá thân của nhà họ Cố, còn có mấy đồng nghiệp bị sắp xếp tạm qua đây.

Trên bàn không có hoa đỏ như ở đại sảnh.

Cũng không có hộp kẹo cưới.

Bàn bố mẹ tôi ngồi cạnh cả chồng vỏ bọc ghế dự phòng của khách sạn.

Mẹ tôi đang cúi đầu chỉnh lại khăn ăn trên bàn.

Bố tôi ngồi rất thẳng, cúc áo vest cài chỉnh tề.

Nhìn thấy tôi đi vào, phản ứng đầu tiên của mẹ không phải tủi thân.

Bà lập tức đứng dậy, mỉm cười với tôi.

“Tiểu Khê, sao con lại qua đây?”

Giống như bà chẳng biết gì cả.

Nhưng tôi nhìn thấy ly trà bên tay bà, một ngụm cũng chưa động tới.

Bố tôi cũng lên tiếng:

“Bên này tốt mà, ít người, không ồn.”

Thế nhưng tay ông vẫn đặt trên đầu gối, vải quần vest bị nắm đến nhăn lại một chút.

Bố tôi là kiểu người sĩ diện nhất.

Nhưng vì sợ tôi khó xử, cho dù bị xếp tới nơi thế này, ông vẫn phải nói một câu “rất tốt”.

Tôi đi tới, hạ giọng hỏi:

“Mẹ, sao bố mẹ lại ngồi ở đây?”

Mẹ tôi khựng lại một chút rồi nhanh chóng nói:

“Bên này tốt mà, yên tĩnh.”

Bố tôi cũng gật đầu theo.

“Đúng vậy, đại sảnh ồn quá. Bố với mẹ con ngồi đây khá thoải mái.”

Họ càng nói như vậy, tôi càng thấy khó chịu.

Bố mẹ tôi chính là kiểu người như thế.

Ra ngoài chưa bao giờ làm phiền tôi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Yêu Lại Từ Đầu

Chương 10
Tôi ở nhờ nhà họ Tống mười năm, với Tống Nghiên luôn là nước sông không phạm nước giếng. Ở công ty, anh là sếp sòng của tôi, còn tôi là một trong những trợ lý của anh. Tan làm, anh là con trai người bạn thân của bố mẹ tôi, thuộc kiểu rất ít khi trò chuyện. Nhưng rồi có một ngày, chúng tôi kết hôn. Anh nói: "Tuổi anh cũng không còn nhỏ, em lại là người biết rõ gốc gác, là một lựa chọn rất tốt." Tôi mỉm cười, che giấu tâm tư: "Vậy thì chúng ta mỗi người đều đạt được thứ mình cần rồi." Cho đến khi tin đồn tình ái giữa tôi và chàng thư ký truyền đi xôn xao khắp nơi. Vị đại lão giới cảng thơm vốn luôn cao ngạo, lạnh lùng bỗng xông vào phòng thư ký. Dưới ánh mắt của bao người, anh đích thân đút bánh ngọt vào miệng tôi: "Vợ tôi dạo này đang mang thai, bình thường phải phiền mọi người chiếu cố nhiều hơn. Tiệc trà chiều hôm nay, tôi mời."
0
12 Thờ Ơ Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm