7.

Kim giờ chỉ đến số ba, tôi không rời mắt khỏi điện thoại di động, trận đấu bóng rổ của Chu Dã đã bắt đầu.

Thầy giáo trêu ghẹo tôi: “Có chuyện gì vậy, phải đi hẹn hò à? Trước kia lúc nói chuyện với tôi em đâu có như vậy.”

Hai má đỏ bừng.

Tôi xua tay: “Không phải, không phải đâu ạ.”

Thầy vỗ bàn: “Em, còn lừa cả tôi, đi hẹn hò thì làm sao đâu chứ, mau đi đi.”

Tôi không kịp giải thích, vội vàng chạy đến sân vận động.

Khi tôi vội vàng chạy tới nơi, cũng vẫn muộn rồi.

Hiệp một đã kết thúc, tôi thấy Chu Dã bị một đám nữ sinh vây quanh ân cần hỏi han.

Có nữ sinh đi ngang qua tôi: “Hôm nay Chu Dã có chuyện gì thế, trạng thái không được tốt lắm.”

“Hình như cậu ta đang tìm ki/ếm ai đó.”

Tôi hồng hộc chạy tới, chai nước suối trong tay suýt chút nữa tuột mất.

Những người xung quanh Chu Dã ngày càng đông.

Tôi đang nghĩ có nên đi về không, thì Chu Dã nhìn thấy tôi, mắt sáng lên.

“Lục Thời An, tôi ở đây này.”

Hắn lao qua đám người, đi về phía tôi.

“Chai nước này là cho tôi sao?”

Không đợi tôi trả lời, Chu Dã đã cầm lấy uống.

Tôi nuốt lại câu “Chai này tôi uống rồi, nước của cậu ở trong balo”.

“Xin lỗi, tôi tới trễ.”

Tôi giải thích lý do cho hắn: “Thầy giáo có việc nên giữ tôi ở lại một lúc.”

Chu Dã cụp mắt xuống, nhíu mày: “Tôi còn tưởng cậu quên mất rồi, tôi cũng không có phương thức liên lạc của cậu.”

Con người cao một mét chín giờ đây đang tủi thân, đúng là khiến người ta phải thương xót.

Tôi lấy điện thoại ra, mở mã QR Wechat: “Vậy thì thêm Wechat nhé?”

Một tiếng ting vang lên, màn hình hiển thị: “Tôi đã chấp nhận yêu cầu x/ác minh bạn bè của bạn, bây giờ chúng ta có thể bắt đầu trò chuyện.”

Tốc độ nhanh đến mức khiến cho tôi không khỏi nghi ngờ rằng cậu ta đã có mưu tính từ trước.

Sắc mặt Chu Dã lập tức chuyển từ mây đen sang trời trong: “Hiệp hai cậu phải xem cho kỹ đó.”

Đúng lúc tiếng còi trong sân vang lên, hiệp sau đã bắt đầu.

Chu Dã chạy về: “Cậu nhất định phải xem đó!”

Tôi gật đầu.

Tôi không biết trạng thái của Chu Dã trong hiệp một ra sao, nhưng trong hiệp hai hắn dường như không để cho bóng vào được rổ.

Đến rồi lại đi, bóng dáng Chu Dã cứ như một cơn gió.

Hương vị của thanh xuân và ánh nắng không ngừng tỏa ra từ người hắn.

“Chu Dã.”

“A a a Chu Dã.”

Xung quanh là tiếng la hét chói tai của các bạn nữ.

Tôi không nhịn được mà nhếch miệng, không nhớ đã bao lâu rồi không thấy vui như vậy.

Hiệp hai chẳng bao lâu đã kết thúc, trọng tài tuyên bố đội của Chu Dã giành chiến thắng.

Xuyên qua đám đông, hắn chính x/ác nhìn thẳng vào mắt tôi.

“Chúc mừng.”

Tôi dùng khẩu hình.

Chu Dã chạy đến, có một thoáng chốc tôi tưởng như hắn sẽ ôm tôi.

Không lâu sau, một tiếng hét lớn vang lên phía trước.

Vui quá hóa buồn, Chu Dã bị trẹo chân.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Chuông bạc lỡ chạm

Chương 8
Ta cùng trưởng tỷ lên núi hái thuốc, tình cờ gặp Thái tử bị rắn độc cắn. Trưởng tỷ chê bẩn, chính ta đã cứu người. Chàng không nhìn rõ mặt ta, chỉ nhớ chiếc chuông bạc buộc trên mái tóc. Khi ta hút độc cho chàng, tiếng chuông vang lên lanh lảnh. Chàng động lòng, sau khi hồi kinh liền tìm kiếm khắp nơi. Nhưng khi thấy ta với nửa khuôn mặt đầy vết sẹo đứng sau dáng vẻ kiều diễm của trưởng tỷ, chàng khẽ nhíu mày. Hai kiếp trước, chàng đều bị ép phải cưới ta. Kiếp thứ nhất, ta bị giáng từ chính thê xuống làm thiếp, chàng lập trưởng tỷ làm phi. Kiếp thứ hai, ta không cam tâm tranh đấu, cuối cùng cũng giữ được ngôi vị Thái tử phi, cùng chàng bầu bạn suốt một đời. Thế nhưng trước lúc lâm chung, chàng lại nhìn vào bức họa của trưởng tỷ mà than dài: "Đời này của ta, rốt cuộc vẫn chưa được vẹn toàn, tiếc thay, tiếc thay." Sống lại lần thứ ba, trở về đúng ngày Thái tử tìm đến. Ta thưa với phụ thân: "Nữ nhi đã có hôn ước, nguyện nhường công lao cứu Thái tử lại cho trưởng tỷ."
37
6 U U Lục Minh Chương 30.
9 Hồng Trang Sát Chương 8
10 Ba quy tắc Chương 11
11 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 445: Phong Ấn Tượng Đất

Mới cập nhật

Xem thêm