Mượn Tử Không Mượn Sinh

Chương 10

18/03/2026 00:28

Còn về câu nói “kẻ hại cô không chỉ hại một mình cô” của Tần Bà Bà rốt cuộc có ý gì?

Bí ẩn này cứ luôn ám ảnh trong tâm trí tôi.

“Chào anh, giúp tôi điều tra người này, năm tiếng đồng hồ có ra kết quả được không?”

“Thưa cô, năm tiếng có lẽ không đủ đâu, cô xem, việc này ít nhất phải mất một ngày...” Gã thám tử tư trước mặt nhìn xấp tài liệu tôi đưa, nhíu mày nói.

“Tôi trả thêm tiền, năm vạn.”

Đôi lông mày đang nhíu ch/ặt của gã thám tử lập tức giãn ra. Gã cười xòa: “Được thôi thưa cô, tôi đảm bảo hoàn thành nhiệm vụ.”

Tôi ghé qua nhà bố mẹ đẻ, giải thích rõ tình hình cho họ khỏi lo lắng. Bố mẹ tôi tức đi/ên lên, miệng không ngừng ch/ửi rủa Lý Vỹ. Vì sự an toàn của tôi, họ không định cho tôi về nhà bên kia nữa.

“Bố, mẹ. Con vẫn phải về, nếu không sao có thể để bọn người x/ấu kia tự chuốc lấy hậu quả chứ.”

Chập tối, tôi nhận được tài liệu từ thám tử tư gửi đến.

Mẹ của Lý Vỹ tên thật là Hàn Bội Lan, từ nhỏ đã là trẻ mồ côi bị vứt bỏ. Được một đạo quán nhận nuôi, thế nên tự nhiên cũng học được chút thuật âm dương huyền bí.

Sau này vì lén học cấm thuật của đạo pháp nên bị đạo quán đuổi cổ. Mụ kết hôn với bố của Lý Vỹ, năm sau thì sinh ra hắn.

Điều kỳ lạ là bố của Lý Vỹ đã mất tích ngay khi hắn vừa cất tiếng khóc chào đời. Bặt vô âm tín, sống không thấy người, ch*t không thấy x/á/c.

Còn về Lý Vỹ và Lâm Mỹ Lệ, quả thật là hàng xóm cùng thôn, có thể coi là thanh mai trúc mã.

Thám tử tư còn gửi kèm một tờ phiếu khám sức khỏe, Lâm Mỹ Lệ hoàn toàn không có khả năng sinh sản.

Vậy... cô ta mang th/ai bằng cách nào?

Nhìn bản hợp đồng thuê nhà trong đống tài liệu, tôi mới vỡ lẽ. Căn nhà đó Lâm Mỹ Lệ đã dọn vào ở từ rất lâu trước khi nói với tôi là về quê. Cô ta luôn mượn cớ về quê để c/ắt đ/ứt liên lạc với tôi.

Thực chất là lén lút sau lưng tôi, chung sống cùng với chồng tôi và người tự xưng là mẹ chồng tôi.

Nhắn một câu cảm ơn, tôi chuyển nốt số tiền còn lại cho gã thám tử.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Ai bảo anh ta là chó điên?

Chương 7
Đêm trước lễ đính hôn, người em song sinh bỏ trốn. Vì tiền, cha tôi ép tôi đóng giả em trai gả cho thiếu gia điên nhà họ Mộ. Lần đầu gặp mặt, hắn vừa rút con dao găm đẫm máu ra khỏi mắt kẻ khác. Khi tôi tưởng mình sẽ gục ngã dưới tay hắn, hắn lại e thẹn giấu dao sau lưng, khẽ cười: "Cô chính là phu nhân của ta?" Sau này, vị thiếu gia vốn ghét người khác đụng chạm ấy lại đòi ôm khi ngủ, đòi hôn lúc thức. Khi thiếu gia điên hóa thành thiếu gia ôn nhuận, em trai lập tức quay về. Nó nói: "Anh đơn giản chỉ là omega kém chất lượng, không xứng với hắn." Tôi nhìn Mộ Yến Cẩn - kẻ đã lâu không phát điên, mỉm cười buông tay. "Em à, chó không cần xích... liệu có còn là chó dại không?"
1.2 K
4 Tắt đèn Chương 8
7 Ngôi Sao May Mắn Chương 11
11 Thai nhi báo thù Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm