MỘNG CŨ ĐÃ TAN

Chương 6

14/04/2026 18:18

7.

Bất thình lình, Hạ Vô Song như kẻ phát đi/ên mà cười lớn lên cuồ/ng lo/ạn: "Phải, thần thiếp chính là giả vờ đó! Mang t.h.a.i là giả, thất tâm phong cũng là giả, nhưng tất cả đều là do bị ép buộc!"

"Hoàng thượng, rõ ràng chàng yêu nhất là thần thiếp cơ mà? Năm đó nếu không phải vì muốn có được trợ lực từ Cố gia để đăng cơ, làm sao chàng có thể ở bên cạnh con tiện nhân Cố Liên Y đó? Vốn dĩ ngôi vị Hoàng hậu này phải thuộc về bản cung!"

"Trước khi thành thân với Cố Liên Y, chàng đã đích thân hứa hẹn rằng sau khi làm Hoàng đế, nhất định sẽ sớm tìm cách đón thiếp vào cung phong làm Hoàng hậu. Rõ ràng chàng đã hứa như vậy, sao có thể nuốt lời?"

"Lúc thần thiếp mới vào cung đã hỏi chàng khi nào phế bỏ Cố Liên Y, chàng do dự mãi mới nói đợi thiếp sinh hạ long tự rồi tính sau. Nhưng Thái y đã nói rõ rằng thân thể chàng có vấn đề, đường con cái sẽ vô cùng gian nan. Chẳng phải rõ ràng chàng không muốn thực hiện lời hứa đó sao?"

"Đừng tưởng thần thiếp không nhận ra! Nói đi nói lại, chàng đã đem lòng yêu con tiện nhân Cố Liên Y đó rồi! Trong lòng chàng có ả, thậm chí còn để tâm đến ả hơn cả thần thiếp!"

"Còn hai ả phi tần đã c.h.ế.t kia nữa, bọn chúng ngày ngày trang điểm lộng lẫy, õng ẹo trước mặt chàng là muốn cư/ớp chàng khỏi tay thần thiếp! Bọn chúng đáng c.h.ế.t, cũng giống như Cố Liên Y, đều là lũ đáng c.h.ế.t!"

"Giờ thì tốt rồi, Hoàng thượng, những kẻ cản đường chúng ta đều c.h.ế.t sạch rồi, không còn ai quấy rầy chúng ta nữa." Ả bò đến bên chân hắn, giọng r/un r/ẩy van nài: "Từ nay về sau thần thiếp sẽ ở bên chàng, chúng ta cùng nhau sống thật tốt có được không?"

Ta nghe mà cảm thấy sống lưng lạnh toát. Kể từ khi hóa thành h/ồn m/a, đã lâu lắm rồi ta mới lại có cảm giác này. Hóa ra thứ đ/áng s/ợ nhất trên đời chưa bao giờ là oán q/uỷ, mà chính là lòng người.

Hạ Vô Song càng nói càng hưng phấn, cuối cùng ả đứng phắt dậy, định xông lên ôm chầm lấy Chu Kỳ An. Nhưng ngay khoảnh khắc sau, ả bị hắn thẳng chân đạp văng ra xa, "Hạ Vô Song, đồ đ/ộc phụ! Trẫm phải băm vằn ngươi ra thành muôn mảnh!"

Hạ Vô Song ôm bụng, nghiến răng nghiến lợi cười gằn: "Chu Kỳ An, ngươi nói ta là đ/ộc phụ? Vậy ngươi cao quý hơn ta được bao nhiêu?"

"Năm đó một mặt thì ân ái không rời với ta, mặt khác lại tham lam quyền thế của Cố gia, chẳng phải là ngươi sao?"

"Kẻ ép Cố Liên Y rời cung chẳng phải cũng là ngươi sao? Vừa muốn quyền lực, vừa muốn mỹ nhân, lại vừa muốn tiếng thơm, Chu Kỳ An, chẳng phải tất cả đều do một tay ngươi làm ra sao?"

"Nói cho cùng, Chu Kỳ An ngươi mới chính là hung thủ thực sự hại c.h.ế.t Cố Liên Y!"

Chu Kỳ An lạnh lùng liếc nhìn ả, tùy ý hạ lệnh: "Đợi Thái y chẩn b/ệnh xong cho ả, lập tức tống vào thiên lao. Giao cho Đại Lý Tự tra xét tận cùng, bất luận liên quan đến ai, hễ là đồng phạm của Hạ Vô Song, nghiêm trị theo luật."

Dứt lời, hắn chẳng màng đến tiếng gào thét x/é lòng của Hạ Vô Song nữa mà sải bước ra ngoài.

Kể từ ngày đó, Chu Kỳ An ngoài lúc thượng triều và hạ triều, thời gian còn lại đều tự giam mình trong điện Cần Chính. Đối với Hạ Vô Song - vị sủng phi từng một thời lẫy lừng, dù là Đại Lý Tự cũng không dám kh/inh suất định tội. Bọn họ gom góp tất cả bằng chứng, trình lên trước mặt Chu Kỳ An.

Nào là lời khai của đám cung nhân bên cạnh ả, nào là thang t.h.u.ố.c giả mang th/ai, ngân phiếu m/ua chuộc phu xe, kết quả chẩn trị của Thái y... Từng xấp bằng chứng dày cộm, Chu Kỳ An lật xem từng tờ một.

Lúc này, đại thái giám dâng trà lên, do dự hồi lâu mới dám mở miệng: "Hoàng thượng, Hạ Quý phi ở trong thiên lao náo lo/ạn dữ dội, suốt ngày không ăn không uống, nhất quyết đòi gặp người. Ngài xem..."

Chu Kỳ An đ/ập mạnh xấp bằng chứng xuống bàn, lạnh lùng thốt: "Ả muốn c.h.ế.t thì cứ để ả c.h.ế.t đi, chỉ cần đừng để ả c.h.ế.t quá dễ dàng là được!"

"Hạ Vô Song, đồ đ/ộc phụ này tội á/c tày trời, dù có nhận lấy kết cục t.h.ả.m khốc thế nào cũng không quá đáng!"

Ngày thứ bảy, khi Đại Lý Tự Khanh công bố tội trạng của Hạ Vô Song trước triều đình, cả điện đều xôn xao kinh hãi.

"Thật không ngờ, Hạ Quý phi lại là hạng người như vậy."

"Phải đó, Hoàng hậu nương nương c.h.ế.t oan uổng quá."

Có người nhỏ giọng thắc mắc: "Những điều này đều là thật sao? Nếu đây là chân tướng, vậy kẻ đứng sau dung túng chẳng phải là..."

Mọi người đồng loạt hướng mắt về phía Chu Kỳ An đang ngồi trên long ỷ, "Đại Lý Tự tra xét đều là sự thật."

"Trẫm nhìn người không rõ, liên tiếp hại c.h.ế.t mấy mạng người cũng là sự thật."

"Thiên t.ử phạm pháp, đồng tội như thứ dân. Trẫm sẽ cho chư vị đại thần và thiên hạ một câu trả lời thỏa đáng." Nói xong, Chu Kỳ An đứng dậy rời đi. Thần sắc trên mặt hắn là một vẻ nhẹ nhõm chưa từng thấy.

Ta nhìn bóng lưng hắn, cảm giác như hắn đang mưu tính một điều gì đó trọng đại.

8.

Ngày bị tuyên án trảm sau mùa Thu, Hạ Vô Song hướng về phía hoàng cung mà gào c.h.ử.i: "Chu Kỳ An, ngươi cũng là hung thủ! Dựa vào đâu mà ngươi được sống yên ổn còn bắt ta đi c.h.ế.t? Ngươi nên xuống Địa ngục cùng ta mới đúng!"

Trong phút chốc, khắp kinh thành người dân đều bí mật bàn tán: "Nghe nói hôm đó Hoàng thượng đứng trước mặt bá quan văn võ mà nói thiên t.ử phạm pháp cùng tội với thứ dân, không biết Ngài ấy định chuộc tội thế nào?"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 LẨU ĐÊM Chương 8
3 10 năm vây hãm Chương 10
7 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện
11 Người Dọa Ma Chương 12

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Nghe lời hệ thống tránh xa thanh mai trúc mã, anh ta vội vàng bật khóc

Chương 11
Tôi mắc chứng nghiện cắn từ nhỏ, người bạn thanh mai trúc mã đã chủ động hiến thân để giúp tôi thỏa mãn cơn nghiện ấy. Thuở nhỏ là cổ tay, lớn dần lên thì chuyển thành vai và cổ. 【Cậu không thấy anh ta rất bài xích việc này sao?】 Một ngày nọ, sau khi cắn xong, trong đầu tôi bỗng vang lên một giọng nói máy móc. 【Nhìn xem, anh ta cau mày, hơi thở dồn dập, đến nước mắt cũng sắp trào ra vì thấy cậu ghê tởm rồi kìa.】 Tôi cúi đầu nhìn, khóe mắt Chu Yến Lê quả nhiên hơi ươn ướt, anh cúi đầu, những đốt ngón tay siết chặt đến trắng bệch vì cố nhẫn nhịn. 【Sắp bị đống nước dãi bẩn thỉu làm cho buồn nôn chết đi được mà vẫn không đẩy cậu ra, nam chính thật sự quá lương thiện rồi.】 Hóa ra thanh mai trúc mã của tôi là nam chính, mà nữ chính lại chẳng phải là tôi. 【Nếu cậu không sớm bỏ cái tật nghiện cắn này đi, đợi đến khi nữ chính xuất hiện, cậu chỉ còn nước ôm thịt heo mà gặm thôi.】 Thế là tôi bắt đầu thay đổi thói quen xấu đã được Chu Yến Lê nuông chiều suốt hơn mười năm qua. Một lần nữa cơn nghiện tái phát, cậu bạn cùng bàn tốt bụng đưa cánh tay về phía tôi: "Đừng nhịn nữa, cắn tôi đi." Tôi đang định cúi đầu thì chợt thoáng thấy gương mặt tái mét của người bạn thanh mai trúc mã ở phía xa.
Tình cảm
0
Bóng thưa Chương 10