[BL] Điên Cuồng Vì Em

Chương 55.

01/08/2025 16:14

Tôi ngẩn ngơ nhìn gã, cuối cùng không nhịn được khóc oà.

"Cục cưng của tôi." Cale cúi người nhấc tôi đứng dậy rồi ôm ch/ặt lấy tôi, giọng khản đặc "Đừng khóc, thấy em khóc là tôi không chịu được. Ngoan, tôi đuổi hết lũ khốn nạn kia đi rồi, từ nay không ai dám đụng đến em nữa, đừng khóc, tôi xót."

Nước mắt tôi tuôn ra như mưa, khóc đến nghẹn không nói được câu gì, nức nở đến mức cả người run run.

Bàn tay chai sần với vết bỏng đ/áng s/ợ ấy nâng mặt tôi lên, ngón tay nhẹ nhàng chạm vào khoé mắt tôi lau đi hàng nước mắt ướt sũng. Gã cúi đầu hôn tôi liên tục, hôn từ trên xuống, hôn trán, hôn mắt, hôn mũi rồi lại ngấu nghiến lấy đôi môi của tôi. Hôn xong gã bế tôi lên, vừa đi vừa dỗ dành:

"Ngốc quá, tôi lợi hại như vậy chẳng lẽ lại không chuẩn bị trước một con đường thoát thân hả? tôi bước đến đó cũng phải mặc đồ bảo hộ rồi phòng trước mọi sự cố chứ, sao mà ch.ết dễ dàng như vậy được. Nín nào, khóc sưng hết mắt rồi, khóc nữa là lát lại nghẹt mũi cho coi."

Gã thở dài:

"Tôi đã nói rồi, tôi không nỡ bỏ em ở lại."

Cale thành công thoát khỏi đám ch/áy, hậu quả để lại là bị bỏng nửa người và m/ù mắt trái, tuy vậy đã tốt hơn rất nhiều so với việc ch.ết rồi để lại cái x.á/c ch/áy đen.

Tôi níu lấy áo gã, khóc không dừng được, thút thít gục đầu vào bờ vai gã mà nấc nghẹn liên hồi. Cale bế tôi rời khỏi trường bằng cổng sau, rồi ngồi lên một chiếc xe hơi đen bóng, cánh cửa xe vừa đóng lại là xe lăn bánh chạy luôn.

Cale luyên thuyên nói bên tai tôi:

"Tôi sẽ cố ki/ếm tiền nuôi em. Chuyện lần trước dang dở quá, chúng ta bắt đầu lại vậy. Xây căn nhà gỗ, nuôi một bầy mèo và đàn chó, m/ua một bể cá, trồng một khu vườn. Em sẽ lại được đi học, yên tâm, giờ thì chẳng có thằng nào đụng được vào người em đâu. Rồi chúng ta sẽ ngủ chung, ăn chung. Tôi muốn làm một đám cưới nhỏ nữa, ít ra phải cho em một danh phận đàng hoàng chứ. Còn thiếu gì nữa không nhỉ?"

Một cái xích đu với dây treo hoa hồng.

Cale vỗ về tôi, bàn tay ấm áp vuốt ve sống lưng tôi mang lại một cảm giác an toàn không thể tả. Tôi không nói được gì, khóc đến lả người rồi dựa vào người gã. Trước khi rơi vào giấc ngủ sâu, tôi nghe thấy giọng của Thẩm Nghiêm vang lên:

"Tôi cùng chú cậu sẽ lo nốt cho việc kia rồi làm giả giấy chứng tử cho cậu. Nhớ cho kĩ, từ nay về sau, Tô Hữu Quân đã ch.ết."

"Cảm ơn." Cale đáp lại.

Thẩm Nghiêm nói tiếp:

"Mặc dù mọi chuyện đã lắng xuống êm xuôi nhưng cẩn thận vẫn hơn, cậu tuyệt đối đừng gây thêm rắc rối phiền phức nào nữa. Đề phòng sau này có kẻ tìm đến, tôi sẽ làm giả giấy tờ cho hai người đến vùng khác sinh sống rồi cậu tự tìm một công việc đàng hoàng đi."

Bầu không khí trong xe trở nên yên tĩnh. Tôi cố ngóng tai lên nghe thêm có gì nữa không nhưng sự yên lặng này kéo dài mãi.

Cho đến khi tôi đã mơ màng thì mới nghe giọng Thẩm Nghiêm nghẹn ngào:

"Bảo vệ và chăm sóc Thẩm Hạ cho tốt. Tôi giao em trai tôi cho cậu, đừng để nó chịu thêm một tổn thương nào nữa."

Tôi hoàn toàn ngủ mất, nhưng khoé mắt vẫn còn đọng lại giọt nước trong suốt.

Sau đó có một ngón tay lặng lẽ lau đi giọt nước mắt ấy.

Tay chúng tôi đan xen vào nhau, nắm thật ch/ặt để hơi ấm giữa hai lòng bàn tay truyền qua cho đối phương.

Dưới ánh mặt trời, ánh lửa dần lụi tàn rồi bị dập tắt, câu chuyện cổ tích của chàng hoàng tử và gã hầu cuối cùng cũng đi đến một cái kết tốt đẹp.

Đoá hoa hồng nở rộ, để quãng đời hạnh phúc sau này được tiếp tục, trọn vẹn mãi đến khi bạc đầu.

[Hoàn thành]

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Khỉ báo tang

Chương 13
Năm mười hai tuổi, tôi theo chú Ba vào rừng săn bắn. Dọc đường, chú cứ cúi gằm đầu, miệng than mệt không chịu nổi. Đến lúc ấy tôi mới nhìn thấy... Trên cổ chú đang cưỡi một nữ quỷ. Nó ôm lấy đầu chú, vừa đung đưa vừa phát ra những tiếng khóc ai oán. Không kịp nghĩ nhiều, tôi lập tức giơ súng bắn về phía nữ quỷ. Đoàng! Thế nhưng, thứ rơi từ trên người chú Ba xuống lại là... ...một con khỉ bê bết máu. Vừa nhìn thấy nó, chú Ba tái mét mặt, hoảng hốt hét lên: "Cháu... cháu bắn chết khỉ báo tang rồi!" "Xong rồi..." "Từ nay về sau, nhà mình sẽ tang tóc liên miên..." "...đến khi người thân chết sạch mới thôi!"
218
3 Shipper Kinh Dị Chương 8
8 10 năm vây hãm Chương 10
12 LẨU ĐÊM Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Hàn Giang Hoán Giá

Chương 9
Thế nhân đều hay, Thẩm Đường cùng Bùi Tuấn vốn là thanh mai trúc mã, sớm đã định ước trăm năm. Thế nhưng, Bùi Tuấn lòng chỉ thiên vị biểu muội Tần Diên. Tiết Thượng Đăng, chàng đưa Tần Diên đi thưởng ngoạn; du thuyền Giang Nam, chàng đẩy Thẩm Đường lên chiếc thuyền nhỏ cô độc; thậm chí khi nàng rơi xuống nước, chàng cũng chỉ màng đưa Tần Diên về phủ. Thẩm Đường được Chỉ huy sứ Hoàng Thành Tư là Lục Niệm cứu mạng, lòng đã nguội lạnh, liền quyết ý đoạn tuyệt hôn ước. Lục Niệm lặng lẽ chở che, dùng hành động chứng minh chân tình, cuối cùng cầu hôn Thẩm Đường. Đây là câu chuyện tình cảm cổ đại từ bi thương đến cứu rỗi lẫn nhau, khắc họa hành trình của bậc nữ nhi từ tuyệt vọng đến kiên cường, cuối cùng tìm thấy chân ái đời mình.
Cổ trang
0
Đỉa Thành Tinh Chương 12.