Vành mắt tôi nóng lên. Cảnh tượng Lê Thiệu Đường hôn mê bất tỉnh ban nãy vẫn còn hiện rõ mồn một ngay trước mắt, tôi suýt chút nữa đã âm dương cách biệt với em. Giờ đây em không những thoát hiểm, mà ông trời còn ban cho tôi một bất ngờ lớn đến nhường này. Mọi sự may mắn đều ập xuống đầu tôi, tôi đâu còn dám không biết đủ?
Nước mắt dâng đầy, tôi nắm ngược lấy tay em: "Không chạy nữa, anh chẳng đi đâu cả..." Cho dù không có đứa trẻ này, tôi cũng sẽ không bao giờ rời bỏ Lê Thiệu Đường nữa.
Trong tình cảnh nguy cấp như thế, em ấy có thể xả thân c/ứu tôi, tôi sẽ không bao giờ nghi ngờ tình cảm của em dành cho mình thêm một lần nào nữa.
Dù sau này nhiệt huyết có phai nhạt, mọi thứ có trở nên bình lặng, tôi cũng đã có đủ dũng khí để đối mặt.
[Hết]
Mình giới thiệu một bộ truyện khác do nhà mình đã up lên web Dammy ạ:
CHÓ ĐIÊN TÓM XIỀNG XÍCH
Bùi Giang Ngạn là một con ch.ó đi/ên đội lốt tri thức. Nhà họ Bùi chi ra ba triệu tệ để tôi làm bao cát cho Bùi Giang Ngạn, nhằm xích con ch.ó đi/ên này lại.
Nhưng thực tế, Bùi Giang Ngạn đã bí mật ngủ với tôi suốt ba năm.
Đến năm thứ tư làm "chim Hoàng yến" trong lồng của anh, tôi thấy ngấy rồi, nên đã chọn cách giả c.h.ế.t để thoát thân.
Đêm đầu tiên chạy trốn ra nước ngoài, nghe nói Bùi Giang Ngạn đã ôm lấy "th* th/ể" của tôi mà phát đi/ên.
Sau này, anh dẫn theo vị hôn thê, diện kiến long trọng tại buổi triển lãm tranh do tôi tổ chức.
Thế nhưng, ngay trong đêm tôi xuất hiện với một gương mặt hoàn toàn xa lạ.
Anh bóp cổ tôi, hôn đến mức nghẹt thở, nụ cười rợn người: "Tôi đã bảo sao lại có dáng vẻ của cố nhân thế này… Hóa ra là cố nhân chưa c.h.ế.t sao, bảo bối?"
Chương 1:
1.
Tôi là bao cát được nhà họ Bùi nuôi dưỡng suốt tám năm.
Từ nhỏ, ba mẹ Bùi đã nói với Bùi Giang Ngạn rằng tôi đã nhận tiền của nhà họ, nên anh có thể tùy ý b/ắt n/ạt.
Lần đầu tiên nhìn thấy tôi, Bùi Giang Ngạn nhìn chằm chằm tôi suốt mười giây đồng hồ.
Cuối cùng, anh nuốt nước bọt một cái, lạnh lùng cười nhạo đầy kh/inh bỉ: "Cậu cũng khá đấy, th/ủ đo/ạn không tồi."
Khoảnh khắc đó. Tôi bấu ch/ặt lấy gấu áo bị rá/ch một lỗ, hiểu rằng đời mình tiêu tùng rồi. Vị thiếu gia này đã nhìn ra tôi là kẻ x/ấu xa nhăm nhe tài sản của nhà cậu ta, sau này chắc chắn sẽ đề phòng tôi, không để tôi sống yên ổn.
Từ đó về sau, ngày nào tôi cũng sống trong lo sợ. Tôi lặng lẽ đi theo sau anh, chỉ cần anh quay đầu lại là tôi nhắm mắt chờ ăn đò/n, miệng lẩm bẩm: "Đừng đ.á.n.h vào mặt."
Nhưng từ lớp 8 cho đến lớp 12, Bùi Giang Ngạn chưa bao giờ đ.á.n.h tôi. Anh chỉ thích dùng những lời lẽ cay đ/ộc để giễu cợt tôi.
Ví dụ như lần đầu tiên tôi mặc một chiếc áo nỉ không có lỗ thủng, anh bóp nát quả trứng vịt bắc thảo trong tay, lạnh giọng hừ một tiếng: "Mặc lẳng lơ thế này, định ra ngoài quyến rũ ai?"
Hay như khi tôi cắm cúi ăn cơm, anh mỉa mai: "Cũng đâu phải trẻ con lên ba, bày đặt làm vẻ đáng yêu cho ai xem?"
Lại ví dụ như khi tôi làm gia sư giảng bài cho anh, vừa giảng xong anh đã hất tung bàn đứng dậy, nổi trận lôi đình: "Mẹ kiếp, đừng tưởng làm thế này là có thể khiến tôi dễ dàng sa đọa!"
...
Những ngày tháng ấy kéo dài cho đến khi tốt nghiệp Trung học. Đêm kết thúc buổi liên hoan lớp, anh uống quá chén. Anh ấn tôi lên giường, ra sức b/ắt n/ạt... giày vò suốt cả một đêm.
2.
Bùi Giang Ngạn là một con ch.ó đi/ên đội lốt tri thức.
Đêm đó, anh x/é nát mọi lớp ngụy trang của năm năm trước, phô diễn trọn vẹn bản tính của một con ch.ó đi/ên truy đuổi không ngừng nghỉ.
Chiếc giường lớn như vậy, dù tôi có bò đến đâu cũng bị anh nắm cổ chân lôi ngược trở lại, va mạnh vào người anh.
Anh bóp cổ tôi từ phía sau, đôi mắt đỏ ngầu chất vấn: "Chạy đi đâu hả, bảo bối? Còn chạy nữa là tôi làm thịt em đấy, tin không?"
Toàn thân tôi run b.ắ.n lên. Tôi tin chứ. Quá tin là đằng khác!
Năm lớp 11, tôi xin nghỉ ốm một ngày, Bùi Giang Ngạn suýt chút nữa đã gây ra án mạng ở trường.
Khi tôi từ nhà họ Bùi chạy đến trường, chỉ thấy trên người, trên tay và cả trên mặt Bùi Giang Ngạn toàn là m/áu. Anh giống như một con q/uỷ La Sát, thong dong ngả người trên chiếc ghế trong văn phòng Hiệu trưởng, mặc cho m.á.u từ xươ/ng hàm nhỏ từng giọt làm bẩn chiếc ghế da.
Tôi không thường thấy một Bùi Giang Ngạn như thế này. Hay nói đúng hơn là chưa từng thấy bao giờ. Trong mắt tôi, anh luôn là một đứa trẻ xinh đẹp khẩu xà tâm phật, chẳng qua chỉ có chút tính khí thiếu gia mà thôi.
Có đôi khi tôi còn không hiểu ý nghĩa của việc nhà họ Bùi đưa tôi đến bên cạnh Bùi Giang Ngạn là gì.
Trong văn phòng, phụ huynh bên kia khóc lóc om sòm, bám lấy Hiệu trưởng không buông, nhất định phải đòi lại công bằng cho con trai bà ta.
Nghe nói vì con trai bà ta m/ắng một câu "quái vật", Bùi Giang Ngạn mới đ.á.n.h cậu ta thừa sống thiếu c.h.ế.t, đ.á.n.h đến mức phải nhập viện.
Trên người Bùi Giang Ngạn, toàn là m.á.u của nam sinh đó.
Hiệu trưởng rất khó xử, thận trọng hỏi Bùi Giang Ngạn xem bao lâu nữa thì phụ huynh của anh mới đến.
Bùi Giang Ngạn cười một cách bất cần đời, mở mắt ra lười biếng đáp: "C.h.ế.t cả rồi."
Bước chân tôi khựng lại. Ba mẹ Bùi quanh năm đi công tác bên ngoài, thỉnh thoảng có rảnh cũng là ra nước ngoài thăm đứa em trai, tuyệt nhiên không về nhà.
Họ sợ căn bệ/nh đi/ên của Bùi Giang Ngạn, nên mới sinh ra một đứa em trai bình thường và nuôi dưỡng ở bên kia đại dương.
Còn đối với Bùi Giang Ngạn, ngoài việc gửi tiền và bác sĩ đến, ngay cả điện thoại mà một năm cũng chẳng gọi mấy cuộc, chứ đừng nói đến chuyện đến trường.
Vị phụ huynh phía bị hại nghe xong, lập tức chỉ thẳng vào mặt Bùi Giang Ngạn m/ắng anh là đứa con bất hiếu, rồi chộp lấy chiếc cúp trong tủ kính định đ/ập anh.
Nhưng tôi đã kịp thời lao ra chắn lại.
3.
Tôi dùng tay không bắt lấy chiếc cúp bằng vàng ròng. Khá nặng, may mà tôi có luyện qua thân thủ nên bắt rất vững.
Nhìn thấy tôi, sát ý cuồn cuộn trong mắt Bùi Giang Ngạn chợt tắt lịm, anh hốt hoảng nắm lấy cổ tay tôi kiểm tra đi kiểm tra lại.
Bàn tay đầy m.á.u của anh lúc này lại có chút r/un r/ẩy. Tôi đặt chiếc cúp xuống, ấn vai anh: "Bùi Giang Ngạn, tôi không sao."