Tôi mặc định là hệ thống đã c/ứu mạng mình.
Ngày đầu tiên có thể xuống giường đi lại, tôi vội vã đến b/ệnh viện thăm bà nội.
Thế nhưng khi đẩy cửa phòng b/ệnh ra, nhìn rõ người bên trong.
Tôi bỗng rùng mình, kéo cậu ta ra ngoài cửa, gằn giọng hỏi: 「Bùi Giang Ngạn, anh đang làm cái gì vậy?!」
Bùi Giang Ngạn đang mân mê chuỗi hạt khựng lại.
Cậu ta cười khẩy: 「Cậu nghĩ tôi có thể làm gì? — B/ắt c/óc, gi*t người, hay dùng th/ủ đo/ạn bỉ ổi vô liêm sỉ để u/y hi*p cậu?!」
Tôi quay đầu lại, chỉ thấy trong phòng b/ệnh đặt đầy giỏ hoa và trái cây.
Bà nội cũng đang đẩy xe lăn ra cửa, túm lấy tay áo tôi khen ngợi Bùi Giang Ngạn, bảo mấy ngày nay nhờ có cậu ta trò chuyện giải khuây...
Tôi cứng đờ cả người.
「Hứa tiên sinh.」 Bùi Giang Ngạn thở hắt ra, nghiến răng hỏi: 「Cậu biết vẽ tranh, từng có một người bạn bị b/ệnh t/âm th/ần, còn đây lại là bà nội của cậu... không định giải thích một chút sao?」
Hệ thống từng hứa sẽ giúp tôi giấu kỹ bà nội, người của Bùi Giang Ngạn tuyệt đối không thể tìm ra.
Vậy mà cậu ta vẫn tìm thấy.
Giờ phút này hệ thống gọi mãi không lên tiếng, tôi đành dùng thân phận "em họ xa của Trì Tự" để lừa Bùi Giang Ngạn.
Đây là cách giải thích duy nhất hợp lý mà tôi có thể nghĩ ra lúc này.
Nghe xong, Bùi Giang Ngạn im lặng hồi lâu.
Cậu ta không biết về sự tồn tại của hệ thống, cuối cùng như cam chịu mà cười bất lực một tiếng, nói "được".
「Đêm đó là tôi đường đột nhận nhầm người, tôi xin lỗi Hứa tiên sinh.
Xin lỗi... Hứa Duệ.」
Tôi thở phào nhẹ nhõm, cứ ngỡ cậu ta cuối cùng cũng chịu buông tha cho mình.
Nào ngờ suốt một tuần sau đó.
Ngày nào Bùi Giang Ngạn cũng mang quà đến b/ệnh viện, trò chuyện với bà nội tôi từ sáng đến tối.
Tôi muốn đuổi người, kết quả cậu ta m/ua chuộc bà nội tôi... khiến bà đứng về phía cậu ta mà nói đỡ.
「Tiểu Bùi là đứa trẻ tốt thế nào, vừa biết nói chuyện vừa biết chăm sóc người khác, sao cứ đuổi người ta đi mãi thế?」
Bùi Giang Ngạn, con hổ lớn này đang giả làm mèo con, khoác tay bà nội tôi đầy đáng thương: 「Bà ơi, nếu con thực sự đáng gh/ét thì con đi đây, bà đừng vì con mà cãi nhau với anh ấy...」
Bà nội tôi nổi gi/ận: 「Đi đâu mà đi, tất cả ở lại ăn cơm với bà!」
「......」
Đầu tôi đ/au quá.
Tuần thứ hai, nhìn thấy Tống Nhiễm sang trọng quý phái, tôi chặn cô ấy lại c/ầu x/in cô đưa vị hôn phu của mình đi, nhưng Tống Nhiễm chỉ xách chiếc túi Hermes vẫy vẫy tay với tôi.
「Ôi Hứa tiên sinh, thực ra tai nghe chưa chắc đã là hư, mắt thấy cũng chưa chắc đã là thật đâu... anh hiểu không?」
Tôi không hiểu.
Cho đến đêm đó.
Tin tức Bùi Giang Ngạn hủy bỏ hôn ước với Tống Nhiễm lan truyền khắp giới.
......