Lần Thứ Mười Cứu Chuộc

Chương 4

18/10/2025 21:03

Tôi ngẩng đầu lên, vừa hay chạm phải ánh mắt Hạ Vân Hành — rõ ràng là đang trêu tôi.

Thôi kệ.

“Tôi nghĩ lại rồi, hình như tôi cũng khá thích cái thắt lưng này. Cậu trả tôi đi, hôm nào tôi m/ua cái mới tặng cậu.”

“Thật không?”

Tôi không nói, chỉ âm thầm kéo lại, nhưng thắt lưng chẳng hề nhúc nhích.

Hạ Vân Hành nhìn tôi, lại hỏi lần nữa:

“Lần sau thật sự m/ua cái mới tặng tôi à?”

Hắn sao cứ bắt bẻ mãi thế?

Theo nguyên tác, hôm nay Hạ Vân Hành sẽ về tiếp quản khối tài sản hàng nghìn tỷ, muốn gì chẳng có, lẽ ra đâu thèm chấp tôi.

Nhưng thấy gương mặt ấy cứ như nếu tôi không gật đầu thì hắn sẽ không buông tay ra vậy, tôi đành miễn cưỡng gật:

“Ừ, thật mà.”

Dù sao sau khi kế thừa gia sản, chắc hắn cũng bận tối mắt, khéo cũng quên luôn chuyện này ý.

“Vậy nhớ m/ua cái mới tặng tôi đấy.”

Tôi ậm ừ gật đầu cho xong, rồi cất thắt lưng đi.

Tôi vừa mới cất xong chiếc thắt lưng thì Lâm Nhiễm đột nhiên xuất hiện.

Phía sau cậu ấy còn có hai người đàn ông mặc vest đen đi theo, dáng người to lớn, trông y như vệ sĩ chuyên nghiệp.

Nhưng tôi biết rõ, với gia cảnh của Lâm Nhiễm, làm gì thuê nổi vệ sĩ.

Quả nhiên, hai người kia không đứng cạnh cậu ấy mà lại đi thẳng đến chắn trước mặt Hạ Vân Hành.

Sắc mặt Hạ Vân Hành lập tức sa sầm lại.

“Tôi đã nói là tối nay sẽ tự về.”

Hai người vệ sĩ không nói gì, chỉ có Lâm Nhiễm bước lên trước:

“Học trưởng, trên đường đến đây em gặp ông Hạ bị lên cơn đ/au tim. Ông nói muốn gặp anh một lát.”

Trong nguyên tác, đúng là có một đoạn như vậy — Lâm Nhiễm, sau một đêm cuồ/ng nhiệt, lê cái thân mệt mỏi ra ngoài m/ua rau, tình cờ c/ứu được một ông lão bị đ/au tim ngất xỉu trong công viên. Ông lão đó chính là ông nội của Hạ Vân Hành.

Nhưng trong truyện, sau khi đưa ông đến b/ệnh viện, Lâm Nhiễm lập tức rời đi, hai người hoàn toàn không biết thân phận của nhau.

Còn bây giờ thì khác — Lâm Nhiễm lại dắt theo hai vệ sĩ tới căn tin trường tìm Hạ Vân Hành.

Tình tiết này rõ ràng vượt ngoài dự đoán của tôi, khiến tôi nhất thời không đoán được chuyện gì đang xảy ra.

Tôi còn chưa kịp hiểu rõ tình hình, Hạ Vân Hành đã tiến lại gần. Trước khi rời đi, hắn còn giơ tay xoa nhẹ đầu tôi:

“Nhớ m/ua cho tôi cái thắt lưng mới đấy.”

Tôi: “???”

Bộ anh có vấn đề à? Cái kiểu vuốt tóc phá nát tạo hình của người ta là sao hả?!

Tôi hừ lạnh một tiếng, tiễn Hạ Vân Hành đi.

Lâm Nhiễm không đi theo mà lại ngồi xuống đối diện tôi.

Tôi hơi ngạc nhiên nhìn cậu ấy, nhưng cậu ấy chỉ mỉm cười hỏi:

“Học trưởng, em ngồi đây được chứ?”

Tôi với Hạ Vân Hành cùng khóa, năm ba rồi.

Còn Lâm Nhiễm là sinh viên năm nhất, lại còn là thủ khoa top 50 toàn tỉnh, kiểu mẫu “con nhà người ta”.

Gọi tôi là học trưởng cũng đúng thôi, chỉ là…

“Tôi không thích người khác gọi là học trưởng. Gọi tên tôi là được rồi.”

“Vâng! Anh Đỗ Thược…”

“Khụ…”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Năm thi đại học, cô nàng nổi loạn đã cứu rỗi con trai tôi

Chương 7
Năm con trai tôi học lớp 12, thành tích bỗng chốc tụt dốc từ top 30 toàn khối xuống tận hạng 200. Giáo viên chủ nhiệm nói, gần đây nó cứ giao du với một cô bé bất hảo. Khi tôi tìm đến tiệm internet, vừa vặn nhìn thấy cô bé đó đang đứng trên ghế, hung dữ mắng nó: "Đến bài này mà cũng không biết làm à?" "Cậu còn muốn thi đại học nữa không hả?" Tôi ngẩn người đứng ở cửa. Con trai tôi cúi đầu, trước mặt là một xấp đề toán đang mở. Trên mặt cô bé kia vẽ đường kẻ mắt đậm nét, nhưng cây bút đỏ trong tay lại đang sửa từng bước giải rất rõ ràng. Nó nhìn thấy tôi, phản ứng đầu tiên là nhét bao thuốc lá vào ngăn kéo. Tôi đang định lên tiếng thì trước mắt bỗng xuất hiện một dòng chữ: 【Nó không phải đang làm hư thằng bé.】 【Nó đang kéo thằng bé ra khỏi trò chơi.】 【Nếu bản thân nó có thể dự thi đại học, chắc chắn nó sẽ thi tốt hơn thằng bé nhiều.】 Tôi nhìn tờ lịch làm việc tại cửa hàng tiện lợi đầy những công thức toán học bên cạnh tay nó, rồi lặng người đi. "Ở đây ồn quá. Hai đứa có muốn đổi chỗ khác để làm bài không?"
Hiện đại
Vườn Trường
Nữ Cường
0
Ngọc Tố Chương 5