Vẫn Không Quên Được Chàng

Chương 15 + 16

07/10/2024 14:55

15.

Kể từ khi biết chuyện của Cầu Tài Nhân, trong lòng ta luôn cảm thấy có chút lo lắng.

Trong cung chỉ còn mấy tỷ muội như vậy, nếu như lại có người phạm lỗi, vậy thì hậu cung thật sự sẽ chẳng còn ai nữa.

Hơn nữa.

Mỗi ngày khi Chu thái đến tẩm cung để kiểm tra cho ta, Cẩu Tài Nhân đều sẽ ghé qua.

Hai người cũng không có tiếp xúc thân mật nào, lời nói với nhau cũng rất ít, nhưng…

Những tia lửa lóe lên khi ánh mắt họ chạm nhau càng khiến ta cảm thấy bất an.

Nghe nói dạo gần đây ta không được khỏe, Kỳ Dận lại ban cho ta thêm mấy thái giám và cung nữ tới trong tẩm cung của ta.

Chuyện này vốn là việc nhỏ, nhưng khi họ đến bái kiến, ánh mắt ta lại dán ch/ặt vào một người.

Khi nhìn kỹ khuôn mặt đó, cơ thể ta khẽ run.

Sao có thể…

“Ngươi, lại đây.”

Ta chỉ tay về phía y, cố gắng khiến bản thân bình tĩnh lại.

Tiểu thái giám được ta chỉ bước lên phía trước.

Rất giống.

Thật sự rất giống.

“Ngươi tên gì?”

Ta khẽ hỏi.

Tiểu thái giám có đôi mắt với đường nét rất đẹp, ánh mắt sáng ngời.

Hắn không hề tỏ ra sợ hãi, ngẩng đầu nhìn ta, giọng nói bình tĩnh.

“Bẩm nương nương, nô tài… tên thật là Trần Khi.”

Trần Khi.

Quả nhiên là hắn.

Khuôn mặt giống như đúc, tên giống nhau, giọng nói cũng không khác.

Bạn trai cũ ta từng yêu, đã từng kim ốc tàng kiều giữ ta ở lại bên mình suốt ba năm.

Nhưng.

Sau khi bình tĩnh lại, nhìn kỹ một chút, ta lại cảm thấy có chút buồn cười.

Có lẽ đây là trời cao công bằng, quả nhiên là báo ứng như lôi.

Kẻ lừa dối không chung thủy trong tình yêu, sống lại một kiếp không có công cụ để phản bội.

Ta khẽ ngả người ra sau, lẳng lặng nhìn hắn: “Vậy ngươi có biết, bổn cung là ai không?”

“Biết.”

Hắn hơi cúi mặt, ta không thể nhìn rõ cảm xúc trong đáy mắt hắn.

“Là bạn gái cũ của nô tài.”

16.

Hắn mang gương mặt giống hệt kiếp trước, nhưng ta ở trong thân x/ác của Quý phi lại mang thân phận hoàn toàn khác so với kiếp trước.

Hắn có thể nhận ra ta, có lẽ phần lớn là nhờ vào các món ăn mà ta đã nấu.

Kiếp trước, sở thích lớn nhất của ta là vào bếp nghiên c/ứu nấu nướng và Trần Khi từng là người duy nhất thử món của ta.

Thật ra.

Cũng đã từng có những khoảnh khắc ngọt ngào.

Ta sợ rằng nếu nghĩ thêm, bản thân sẽ lại nhớ về quá khứ nên đành c/ắt ngang dòng hồi tưởng.

Liếc mắt nhìn phía sau Trần Khi, Tiểu Nga và các cung nữ khác đều đang sững sờ, vẻ mặt đầy kinh ngạc, rõ ràng là đã nghe thấy lời Trần Khi vừa nói.

“Các ngươi lui xuống đi.”

Ta vung tay, trầm giọng nói.

Mấy người kia thở phào nhẹ nhõm, vội vàng cáo lui.

Trong cung, nếu vô tình nghe được bí mật của chủ tử, đó là chuyện có thể khiến người mất mạng.

Tất cả đã lui xuống, trong phòng chỉ còn lại ta và Trần Khi.

Ta ngồi trên ghế, lẳng lặng quan sát hắn, trong khi hắn thì đứng yên, cúi đầu, trên gương mặt không để lộ cảm xúc.

“Ngẩng đầu lên.”

Hắn nghe lời ngẩng đầu lên.

Đôi lông mày và ánh mắt không khác với trong ký ức.

Rõ ràng ta mới đến thế giới này không lâu nhưng cảm giác như kiếp trước và kiếp này đan xen lẫn nhau, thoáng chốc lại như đã trải qua hai đời người.

Bỗng nhiên ta không biết nên nói gì với hắn.

“Ngươi cũng ch*t rồi sao?”

Im lặng nửa ngày, ta chỉ hỏi một câu như vậy.

Trần Khi gật đầu: “T/ự s*t.”

Tim ta khẽ rung lên từng hồi.

Trần Khi là một người rất quý trọng sinh mạng, hắn t/ự s*t, thật là khó có thể tưởng tượng nổi.

Ta hỏi nguyên nhân, hắn chỉ cười nhạt rồi lại nói ra hai từ:

“Tuẫn tình.”

“Kiều Kiều.” Hắn đứng yên tại chỗ lên tiếng gọi ta, giọng nghẹn ngào, ánh mắt dán ch/ặt vào ta.

“Lúc đó ta chỉ là nhất thời bị mê hoặc mà chơi đùa với cô ta thôi.”

“Ta chưa bao giờ nghĩ sẽ rời xa nàng.”

Như nhớ ra điều gì đó, cơ thể hắn khẽ cứng lại, đôi mắt cũng đỏ lên.

“Sau khi nàng ch*t… ta mới hiểu ra bản thân đã bỏ lỡ điều gì, cái gì mà tìm ki/ếm kí/ch th/ích, cái gì mà mới mẻ chứ, tất cả chỉ là phù du, nàng mới là…”

“Đủ rồi.”

Lời bày tỏ đầy tình cảm của hắn bị ta c/ắt ngang, ta xoa xoa trán, lạnh lùng nhìn hắn.

“Vậy ý ngươi là, sau khi ta ngã ch*t tại cầu thang ở nhà tình nhân của ngươi, ngươi tuẫn tình rồi t/ự s*t vì ta?”

Trần Khi dường như muốn giải thích điều gì đó, hắn hơi hé miệng, nhưng cuối cùng chỉ gật đầu.

“Phải.”

Nghe vậy ta chỉ thấy muốn cười.

Đây có lẽ là câu chuyện buồn cười nhất mà ta từng nghe trong cả hai kiếp.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 10 năm vây hãm Chương 10
3 Người Dọa Ma Chương 12
5 Ngọc Vỡ Chương 19
8 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện
11 Trứng cá cầu con Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Tôi và em gái đều là miệng quạ

Chương 7
Ta cùng muội muội vốn là kẻ miệng quạ đen. Năm lên năm, tiểu thư phủ Thừa tướng mắng tỷ muội ta là tai tinh. Ta đảo mắt, đáp lời: 'Ngươi là tai tinh, cả nhà ngươi đều bị ngươi khắc chết!' Chẳng đầy ba ngày, Thừa tướng bị cuốn vào án mưu nghịch, tru di cửu tộc. Năm lên bảy, mẫu thân oán trách ngoại tổ thiên vị tên cữu cữu ham mê cờ bạc, tất là vì hắn có thể nối dõi tông đường. Muội muội tùy ý buông lời: 'Vậy thì khiến cữu cữu chẳng thể làm nam nhân nữa là xong!' Đêm đó, cữu cữu bị người trong sòng bạc phế bỏ căn cốt. Mẫu thân sắc mặt trắng bệch, suốt đêm thay sạch đám hạ nhân đã nghe thấy lời muội muội nói. 'Nếu để kẻ khác hay biết các con điềm gở nhường này, tất sẽ thiêu chết tỷ muội các con!' Ta cùng muội muội nhìn thần sắc mẫu thân, ngây ngô gật đầu. Cho đến năm lên mười, phụ thân đưa một ngoại thất vào cửa, bên cạnh ả còn có hai đứa trẻ một trai một gái. Mẫu thân chẳng khóc chẳng làm ầm ĩ, quay đầu nhìn tỷ muội ta đầy dịu dàng: 'Những tiểu phúc tinh của mẫu thân, di nương nhập phủ, các con có muốn nói vài lời cát tường chăng?'
Cổ trang
Nữ Cường
Sảng Văn
0
Ương Ương Chương 12
Trả ơn Chương 11