Hàng xóm ác ma

Chương 2

27/09/2024 16:18

Gia đình này có bốn người, người đàn ông tên Chu Vệ Quân, năm nay chừng ba mươi tuổi.

Hai vợ chồng mở một quầy ăn sáng, b/án những đồ ăn tự làm như bánh bao, sữa đậu nành, cháo.

Tôi sống trong phòng chính của sân, còn gia đình bọn họ sống ở chái phía đông.

B/án đồ ăn sáng là một công việc vất vả, phải dậy từ rất sớm.

Tiếng đàn ông ho và khạc nhổ, tiếng đàn bà la hét, còn có tiếng trẻ con khóc lóc liên tục vang lên từ trong sân.

Tôi nheo mắt nhìn điện thoại, còn chưa đến 3 giờ sáng.

Lúc này cảm thấy không có cách nào ngủ được nữa rồi.

Tôi mở Taobao, m/ua tai nghe chống ồn, sau đó nghịch điện thoại một lúc.

Không dễ dàng gì mới đợi được đến lúc bên ngoài tĩnh lặng một chút, vừa mơ mơ màng màng chợp mắt ngủ.

Một luồng âm nhạc đ/ập thẳng vào đỉnh đầu, khiến tôi sợ đến mức suýt nhảy ra khỏi giường.

“Chân trời bao la là tình yêu của em, hoa nở dưới chân đồi xanh nhấp nhô…”

Tôi cố mở mắt ra và nhìn đồng hồ, 5:45.

Người nhà này rốt cuộc có thôi đi hay không.

Tôi lật chăn, nhảy ra khỏi giường, người tràn đầy phẫn nộ bước ra sân.

Bà lão đó đang trông cháu, gật gù đắc ý, nhảy nhót vô cùng tập trung và nghiêm túc.

Chiếc ghế bên cạnh đặt một chiếc loa cũ.

Bà lão có lẽ hơi lãng tai, tiếng nhạc vô cùng chói tai.

Tôi bình tĩnh tắt loa đi.

Khóe miệng bà lão lập tức trễ xuống.

Cậu bé tên Tiểu Bảo không nói một lời, trực tiếp lao tới đ/á/nh vào bụng tôi.

“Đánh ch*t ngươi, người đàn bà x/ấu.”

“Người phụ nữ x/ấu không cho chúng tôi nhảy múa.”

...

Đứa bé này tuy tuổi còn nhỏ nhưng vóc dáng thì không hề nhỏ.

Ngoại hình khỏe như một con bê non, tôi không hề phòng bị việc cậu ta sẽ đ/á/nh mình.

Lảo đảo, mất cân bằng, ngồi bệt xuống đất.

Thấy tôi ngã, đứa bé vỗ tay, cười ra bong bóng mũi.

“Hihihihi!”

“Người phụ nữ x/ấu ngã chổng vó.”

Bà lão nhìn thấy cảnh này thì nheo mắt cười.

“Ôi, Tiểu Bảo của chúng ta thật giỏi, thật lợi hại.”

Da ở lòng bàn tay bị trầy xước, đỏ ửng và đ/au.

Tôi kìm nén cơn gi/ận và đứng dậy, đầu gần như bốc khói vì tức gi/ận.

“Sáng sớm còn chưa đến sáu giờ, các người mở nhạc to như thế, có để cho người khác ngủ nữa hay không hả?”

“Pi!”

Bà lão nhổ nước bọt, đôi lông mày hình tam giác nhướng cao.

“Tôi nhảy ở trong sân của nhà mình thì làm sao?”

“Cô cũng là người thuê nhà, làm cái dáng vẻ cứ như chủ nhà vậy.”

“Không nghe được nhạc, sao cô không đi chỗ khác mà thuê?”

Cậu bé cũng chống tay lên hông, gi/ận dữ nhìn tôi.

Mỗi khi bất đồng lời nói là liền xông lên đ/á/nh tôi.

Tôi nhìn bốn phía xung quanh, thấy khoảng sân vốn sạch sẽ và tươi mát nay đã trở thành một mớ hỗn độn.

Trong sân tràn ngập các loại rác, túi nilon, hộp các tông, xe kéo của trẻ em và đủ loại đồ chơi.

Những cây mẫu đơn tôi trồng chỉ còn lá trơ trụi, còn những cây hành lá tôi trồng thì bị ngắt làm đôi.

Người nhà này mới chuyển vào đây có một ngày mà cái sân đã bị giày xéo không thành hình dáng cái sân nữa rồi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Beta Có Thể Có Kết Cuộc Với Alpha?

NGOẠI TRUYỆN
Tôi chỉ là một Beta, kết hôn ba năm với Thẩm Hoài An, một Alpha ưu tú, cuối cùng cũng mang thai đứa con của hắn. Thế nhưng, tôi lại tìm thấy một bản thỏa thuận ly hôn đã ký sẵn trong ngăn kéo ở thư phòng hắn. Ánh mắt hắn ngày càng lạnh nhạt, công việc hắn ngày càng bận rộn hơn, tôi không phải là không nhận ra. Tôi chỉ nghĩ đó là do tình yêu nồng cháy đã trở nên bình lặng, trở thành sự bền lâu, chảy dài của dòng nước nhỏ. Không ngờ, đó là vì tình yêu đã tan biến, đã cạn khô. Tôi cầm bản thỏa thuận ly hôn đi tìm Thẩm Hoài An, muốn nói với hắn rằng mình đã mang thai, rằng chúng tôi có thể có con, liệu chúng tôi có thể đừng ly hôn được không. Nhưng lại gặp tai nạn xe hơi trên đường đi. Khoảnh khắc bị hất văng, qua khóe mắt, tôi thấy Thẩm Hoài An đang ôm một Omega kiều diễm hỏi han ân cần. Nếu được làm lại từ đầu, tôi không muốn yêu Thẩm Hoài An nữa.
1
12 Vùng vẫy Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Du Phi Du

Chương 8
Ta cả đời không con, bèn nuôi con riêng Giang Hoài Du dưới trướng. Ta tìm cho hắn thầy giỏi nhất, dạy hắn văn võ song toàn, để hắn quản lý toàn bộ phủ Hầu. Ta chọn cho hắn cô gái ưu tú nhất kinh thành, khiến vợ chồng hòa thuận, con cái sum vầy. Thế nhưng sau này, thân thể vốn dĩ cường tráng của ta bỗng nhiên ngã bệnh, chịu đựng nỗi đau giày vò nhiều năm. Trước lúc lâm chung, Giang Hoài Du ngồi bên giường ta, giọng lạnh băng: "Mẫu thân, cả đời này con bị ngươi thao túng, ngươi có biết con căm hận đến nhường nào không?" "Ngay cả việc cưới vợ, con cũng không thể theo ý mình, cưới người phụ nữ mình yêu thích." "Con chán ngán rồi, những năm qua, con đã sai người hàng ngày bỏ độc vào đồ ăn thức uống của ngươi. Những cực hình ngươi phải chịu mấy năm nay, đều là xứng đáng!" Ta trợn mắt không dám tin nổi. Mở mắt lần nữa, ta trở về ngày lựa chọn con cái. Chưa kịp mở miệng, Giang Hoài Du đã chỉ thẳng vào ta: "Con không muốn bà làm mẹ!"
Cổ trang
Trọng Sinh
Báo thù
0
Bại Tướng Chương 10: Em sợ tôi?