Diễn Tâm

Chương 5

02/04/2026 19:55

Chẳng biết có phải do khóc quá lâu hay không, mà lúc dự tiệc tối, dù tôi có trát một lớp phấn nền dày cộp thì cũng chẳng tài nào giấu nổi đôi mắt sưng húp đỏ ngầu.

Lâm Diễn đang đứng phía dưới bục phát biểu, trò chuyện vui vẻ với một người đàn ông trung niên.

Tần Quân đứng bên cạnh diện chiếc váy trắng tinh khôi, ánh mắt cô ta nhìn anh tràn ngập sự ngưỡng m/ộ, lấp lánh như những vì sao.

====================

Chương 3:

Giữa cuộc trò chuyện, ánh mắt Lâm Diễn lơ đãng lướt quanh, để rồi cuối cùng đi xuyên qua biển người đông đúc mà khóa ch/ặt trên người tôi.

Khoảnh khắc bốn mắt chạm nhau, tôi thấy rõ ràng là anh đã chau mày lại.

Thấy anh bưng ly vang đỏ sải bước đi về phía mình, theo bản năng tôi liền quay lưng muốn bỏ chạy ngay lập tức.

Thế nhưng vừa mới ngoảnh đầu, trán tôi đã đ/ập trúng một lồng ng/ực rắn chắc, mang theo mùi hương gỗ thông thanh mát cực kỳ dễ chịu.

"Chị à, chị định chạy đi đâu thế?"

Một tiếng cười trêu ghẹo vang lên từ đỉnh đầu.

Tôi ngẩng đầu lên, chỉ thấy cậu em trai Hồ Thần của Hồ Nguyệt đang cong đôi mắt hình trăng khuyết, tươi cười hớn hở nhìn mình chằm chằm.

Đây mà là cái "gỡ gạc thể diện" mà Hồ Nguyệt nói đấy ư? Thật là vớ vẩn hết sức!

Tôi ngớ người mất một giây, rồi liền buột miệng hỏi: "Này, cậu đến đây làm gì vậy?"

"Đến làm bạn nhảy cho chị chứ sao!"

Cậu ta nhướng mày đáp với vẻ mặt hết sức hiển nhiên.

Ngay lúc tôi còn đang hé miệng định nói gì đó, thì đã bị cậu ta nắm tay kéo xoay người lại.

Chẳng biết Lâm Diễn đã đứng sừng sững sau lưng tôi từ lúc nào, ánh mắt anh nhìn tôi lúc này tựa như ướp cả một tầng băng giá.

Mọi chuyện xảy ra quá đột ngột, tôi chỉ còn biết cười khổ: "Haha, trùng hợp thật đấy..."

Sau đó, tôi nghe thấy anh cất giọng lạnh tanh: "Cậu ta là ai? Cái 'dấu thịt lợn' đó à?"

Thấy sự hiểu lầm bắt đầu đi quá xa, tôi vội vàng muốn giải thích: "Không phải, không có dấu thịt lợn nào cả, cậu ấy là…"

"Anh đoán chuẩn rồi đấy bác sĩ Lâm! Tôi chính là 'con dấu thịt lợn' đây!"

Hồ Thần đột ngột kéo tôi gi/ật lùi về phía sau, cái thân hình cao lớn của cậu ta gần như bao trọn lấy tôi vào lòng.

"Không chỉ có dấu thịt lợn đâu, mà còn có cả tai mèo, roj da..."

Nói đến đây, Hồ Thần cố ý dừng lại, rồi đưa tay che miệng cười: "Ôi xin lỗi nhé, chuyện riêng tư của hai chúng tôi mà tôi lại lỡ lời mất rồi!"

Phải công nhận là cái thằng nhóc du học chuyên ngành diễn xuất drama này không uổng phí chút nào. S

au màn "kịch" xuất thần ấy, sắc mặt Lâm Diễn lập tức đen thui như đít nồi, mà còn là cái kiểu đen bóng loáng chưa từng thấy bao giờ.

Đúng lúc này Tần Quân cũng đã đi tới: "Tô Lạc? A Diễn, hóa ra anh cũng quen biết cô Tô à?"

Giữa lúc tôi đang thấp thỏm mong chờ xem anh sẽ định nghĩa mối qu/an h/ệ của chúng tôi ra sao, thì anh chỉ ném cho tôi một ánh mắt lạnh nhạt đến thấu xươ/ng, rồi nhanh chóng quay lưng đi thẳng hòa mình vào đám đông trong phòng tiệc.

Bên tai tôi dường như vẫn còn văng vẳng câu trả lời sắc lẹm vừa rồi của anh:

"Không quen!"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Nam Phụ Phản Diện Thanh Lọc Cơ Thể

Chương 13
Để chinh gục Hứa Hào Kỳ, tôi đã chơi một ván bài liều, chuốc một liều th/uốc cực mạnh. Th/uốc mạnh thật, cả quá trình hắn chẳng có chút tình cảm nào, hoàn toàn dùng sức trâu. Sáng hôm sau tỉnh dậy, trước mắt tôi đột nhiên xuất hiện hàng loạt bình luận chạy dọc màn hình: 【Thằng nam phụ này kinh t/ởm thật sự, dám hạ th/uốc nam chính! Anh nhà tỉnh lại chắc chắn cảm thấy bản thân bẩn thỉu đến cực điểm.】 【Chính vì lần này thằng cha này hạ th/uốc quá tay, khiến nam chính sau này ở bên thụ chính đều bị bóng m/a tâm lý, cũng may có thụ chính hết lần này đến lần khác an ủi, cổ vũ anh ấy.】 【Đúng là tự làm tự chịu, sau vụ này nam chính sẽ hoàn toàn chán gh/ét nó, chút tình nghĩa cuối cùng cũng bay sạch. Thằng này không chỉ mất trắng gia sản mà cả nhà còn bị nam chính tống cổ ra nước ngoài. Nghĩ đến cảnh cả nhà nó làm kẻ lang thang đầu đường xó chợ ở nơi đất khách, còn nam chính và thụ chính thì ngọt ngào bên nhau là thấy sướng rơn cả người.】 Y hệt những gì bình luận nói, Hứa Hào Kỳ tỉnh dậy với khuôn mặt lạnh như tiền: "Cậu đúng là không từ th/ủ đo/ạn." Nói xong, hắn đi thẳng vào phòng tắm, bộ dạng như muốn kỳ cọ cho bong luôn một lớp da. Tôi chỉ có thể mang cái thân x/á/c đ/au nhức, lồm cồm bò dậy chuồn lẹ. Giây tiếp theo, chủ shop gửi tin nhắn cho tôi: "Khách yêu ơi, ngại quá, bên mình gửi nhầm hàng rồi, món bạn nhận được là th/uốc... hạ hỏa."
5.85 K
2 Lấy ác trị ác Chương 12
9 Mượn Âm Hậu Chương 5
11 Làm Kịch Chương 10
12 Trì Phong Chương 14

Mới cập nhật

Xem thêm