Chẳng biết có phải do khóc quá lâu hay không, mà lúc dự tiệc tối, dù tôi có trát một lớp phấn nền dày cộp thì cũng chẳng tài nào giấu nổi đôi mắt sưng húp đỏ ngầu.
Lâm Diễn đang đứng phía dưới bục phát biểu, trò chuyện vui vẻ với một người đàn ông trung niên.
Tần Quân đứng bên cạnh diện chiếc váy trắng tinh khôi, ánh mắt cô ta nhìn anh tràn ngập sự ngưỡng m/ộ, lấp lánh như những vì sao.
====================
Chương 3:
Giữa cuộc trò chuyện, ánh mắt Lâm Diễn lơ đãng lướt quanh, để rồi cuối cùng đi xuyên qua biển người đông đúc mà khóa ch/ặt trên người tôi.
Khoảnh khắc bốn mắt chạm nhau, tôi thấy rõ ràng là anh đã chau mày lại.
Thấy anh bưng ly vang đỏ sải bước đi về phía mình, theo bản năng tôi liền quay lưng muốn bỏ chạy ngay lập tức.
Thế nhưng vừa mới ngoảnh đầu, trán tôi đã đ/ập trúng một lồng ng/ực rắn chắc, mang theo mùi hương gỗ thông thanh mát cực kỳ dễ chịu.
"Chị à, chị định chạy đi đâu thế?"
Một tiếng cười trêu ghẹo vang lên từ đỉnh đầu.
Tôi ngẩng đầu lên, chỉ thấy cậu em trai Hồ Thần của Hồ Nguyệt đang cong đôi mắt hình trăng khuyết, tươi cười hớn hở nhìn mình chằm chằm.
Đây mà là cái "gỡ gạc thể diện" mà Hồ Nguyệt nói đấy ư? Thật là vớ vẩn hết sức!
Tôi ngớ người mất một giây, rồi liền buột miệng hỏi: "Này, cậu đến đây làm gì vậy?"
"Đến làm bạn nhảy cho chị chứ sao!"
Cậu ta nhướng mày đáp với vẻ mặt hết sức hiển nhiên.
Ngay lúc tôi còn đang hé miệng định nói gì đó, thì đã bị cậu ta nắm tay kéo xoay người lại.
Chẳng biết Lâm Diễn đã đứng sừng sững sau lưng tôi từ lúc nào, ánh mắt anh nhìn tôi lúc này tựa như ướp cả một tầng băng giá.
Mọi chuyện xảy ra quá đột ngột, tôi chỉ còn biết cười khổ: "Haha, trùng hợp thật đấy..."
Sau đó, tôi nghe thấy anh cất giọng lạnh tanh: "Cậu ta là ai? Cái 'dấu thịt lợn' đó à?"
Thấy sự hiểu lầm bắt đầu đi quá xa, tôi vội vàng muốn giải thích: "Không phải, không có dấu thịt lợn nào cả, cậu ấy là…"
"Anh đoán chuẩn rồi đấy bác sĩ Lâm! Tôi chính là 'con dấu thịt lợn' đây!"
Hồ Thần đột ngột kéo tôi gi/ật lùi về phía sau, cái thân hình cao lớn của cậu ta gần như bao trọn lấy tôi vào lòng.
"Không chỉ có dấu thịt lợn đâu, mà còn có cả tai mèo, roj da..."
Nói đến đây, Hồ Thần cố ý dừng lại, rồi đưa tay che miệng cười: "Ôi xin lỗi nhé, chuyện riêng tư của hai chúng tôi mà tôi lại lỡ lời mất rồi!"
Phải công nhận là cái thằng nhóc du học chuyên ngành diễn xuất drama này không uổng phí chút nào. S
au màn "kịch" xuất thần ấy, sắc mặt Lâm Diễn lập tức đen thui như đít nồi, mà còn là cái kiểu đen bóng loáng chưa từng thấy bao giờ.
Đúng lúc này Tần Quân cũng đã đi tới: "Tô Lạc? A Diễn, hóa ra anh cũng quen biết cô Tô à?"
Giữa lúc tôi đang thấp thỏm mong chờ xem anh sẽ định nghĩa mối qu/an h/ệ của chúng tôi ra sao, thì anh chỉ ném cho tôi một ánh mắt lạnh nhạt đến thấu xươ/ng, rồi nhanh chóng quay lưng đi thẳng hòa mình vào đám đông trong phòng tiệc.
Bên tai tôi dường như vẫn còn văng vẳng câu trả lời sắc lẹm vừa rồi của anh:
"Không quen!"