SINH TỬ

Chương 10

11/02/2026 11:55

​Ba tên kia, đứa nào cũng nhao nhao tranh lời. Sợ nói chậm một chút sẽ thành kẻ bị xử tử.

​Tôi cong môi, lặng lẽ lắng nghe.

Đến khi chúng nói khô cả cổ, lạnh cóng không thốt nên lời, tôi mới gật đầu: ​"Mỗi đứa dập đầu 100 cái thật mạnh, xin lỗi hai mẹ con Y Y! Tao sẽ đ/ập ch*t đứa nào làm không đủ mạnh, không đủ nhanh!"

​Ba tên lập tức dập đầu như t/át nước.

​Tôi gọi video cho bà ngoại Y Y để bà ấy chứng kiến cảnh này.

​"Em không dám làm việc x/ấu nữa! Em thật sự không dám nữa!"

"Em sẽ bắt bố đền tiền! Xin tha mạng!"

Dập đầu xong, tôi cởi trói cho chúng.

​"Chúng em thề sẽ sửa đổi, không dám làm bậy nữa!"

"Về sau coi như chuyện chưa từng xảy ra, chúng em không báo cảnh sát!"

"Xin lỗi! Em đáng ch*t! Em sai rồi!"

"Chúng em là s/úc si/nh, đáng xuống địa ngục!"

​Tôi ném cho chúng mấy bộ quần áo rá/ch nát hôi hám còn sót lại trong xưởng.

Ba tên không dám chê, tranh nhau khoác vào rồi r/un r/ẩy hỏi: "Đại ca, chúng em đi được chưa?"

​Nhìn ánh mắt lấm lét của chúng, tôi ném lại điện thoại, bảo chúng gọi người tới giúp, rồi xách búa quay lưng bỏ đi.

​Thực ra, tôi trốn trên gác xép quan sát, chờ xem chúng tìm người tới giúp thế nào.

​Mặc xong áo ấm, Trương Khoa Hạo hống hách quát vào điện thoại: "Điều tra ngay, tao phải cho thằng khốn này ch*t không toàn thây!"

​Tông Nguyên cũng run giọng: "Nhất định phải gi*t cả nhà hắn."

​Tôi tựa vào gác xép, lặng lẽ châm điếu th/uốc. Ban đầu tôi vốn không định tha ch*t cho mấy con thú này.

Nhưng nghĩ lại, như vậy đã đủ đ/au đớn chưa?

Đám sâu bọ chống lưng cho chúng làm việc á/c cũng đâu có sạch sẽ gì.

​Đã là trả th/ù thì kẻ nào có tội cũng đều không thể thoát.

Nên tôi đổi ý, thả dây dài câu cá lớn.

​Đợi chúng đi, tôi về nhà.

Nhanh chóng thay đồ bẩn, tắm rửa.

Thời gian không nhiều, ba tên s/úc si/nh kia chắc chẳng bao lâu nữa sẽ tìm tới.

​Tôi bấm số điện thoại đã lâu chưa từng gọi.

Chuông reo bốn hồi thì kết nối.

​"Alo? Sao bây giờ mới chịu gọi cho anh?" Giọng đàn ông trầm khàn vang lên.

​"Anh, giúp em việc này."

​Cố Diệp, anh trai cùng bố khác mẹ của tôi.

Anh là con ruột của chính thất, còn tôi chỉ là đứa con hoang do tiểu tam nuôi nấng.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Vừa Là Túc Địch, Vừa Là Vợ Yêu

Chương 17
Nhiệm vụ thất bại. Trước khi bị xóa sổ, tôi vẫn cố níu lấy một chút tự tôn cuối cùng mà hỏi hệ thống: "Tôi có thể nói cho nam chính biết thân phận thật của mình không?" "Hoàn toàn có thể." Tôi chậm rãi cởi bỏ quần áo, từng lớp từng lớp, rồi đứng thẳng trước mặt Lục Kính Nghiêu. "Xin lỗi vì đã lừa cậu. Thật ra... tôi là con gái." Lục Kính Nghiêu thoáng sững sờ. Sự kinh ngạc như tràn cả ra khỏi đáy mắt anh không cách nào che giấu được. Nghĩ cho cùng thì anh cũng đáng thương thật. Đấu đá với tôi bao nhiêu năm, tốn biết bao tâm huyết chỉ để vùi dập đối phương, cuối cùng mới phát hiện ra cái kẻ thù không đội trời chung của mình lại là... một cô gái. Trong ánh mắt vừa hoang mang vừa chấn động kia, tôi khẽ nhắm mắt lại và thản nhiên đón nhận cái chết đã được định sẵn. Thế nhưng, tôi đã không chết. Ngược lại, tôi còn một lần nữa quay lại thế giới này. Hệ thống dùng giọng điệu áy náy pha lẫn lấp liếm mà nói: "Sau khi cô chết, tiến độ nhiệm vụ bất ngờ tăng vọt. Chính vì vậy, để đền bù thiệt hại, chúng tôi quyết định cho cô một cơ hội sống lại." "Thân phận hiện tại của cô là một quý bà nhà giàu. Thuộc kiểu mẫu điển hình: chồng không về nhà, còn cô thì tha hồ tiêu xài gia sản." Tôi gật đầu tỏ vẻ hài lòng: "Tốt đấy, chẳng khác gì giấc mơ cả. À mà, ông chồng không về nhà của tôi tên gì thế?" Hệ thống đáp ngắn gọn với giọng điệu nhẹ như không: "Lục Kính Nghiêu."
50.67 K
2 Bên vực thẳm Chương 6
5 Ôn Cố Chương 13
6 Ve Ngừng Tiếng Ve Chương 17
7 Thịt Tiên Chương 15
9 U U Lục Minh Chương 30.
11 Âm Trầm Châu Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm