Khí vận mà đen thì uống nước lã cũng nghẹn.

Ai ngờ được Trình đại thiếu gia oai phong lẫm liệt, ba ngày trước còn đá/nh nhau với kẻ th/ù, ba ngày sau đã phải cắn răng đến c/ầu x/in.

Ba ngày trước.

Tôi được mời dự tiệc Xuân Nhật.

Tiệc tùng của lũ công tử bột, toàn chuyện đàn bà với ăn chơi.

Không hiểu sao đang nói chuyện bỗng dưng xoáy vào tôi. Có kẻ cười đầy ẩn ý: "Trình thiếu, hai mươi tuổi rồi, mà vẫn còn zin. Sao? Vẫn chưa tìm người... thử sú/ng à?"

Tôi chưa kịp đáp, đứa bạn thân đã tiếp lời trêu chọc: "Đúng đấy! Trình thiếu nhà ta, mày chuẩn trai đẹp vạm vỡ, lại là đại thiếu gia nhà họ Trình. Sao có thể nhịn thành hòa thượng?"

Cậu ta ôm vai tôi cười: "Thiếu Thanh, cho anh em xem tay đi, chắc đường chỉ tay mòn hết rồi nhỉ?"

Cả phòng bật cười ầm ĩ.

Lúc đó tôi chỉ thấy hơi tức nhưng chưa nổi đi/ên.

Lũ công tử bột này đầu óc toàn chuyện nhảm nhí. Không ngờ chúng đã nhìn tôi bằng ánh mắt khác xưa, chỉ mỗi tôi là không biết.

Bỗng có kẻ lắc điện thoại: "Anh M/ộ cũng đến, gộp lại chơi luôn?"

M/ộ Thanh Dã, kẻ th/ù không đội trời chung của tôi.

Từ bé chúng tôi đã gh/ét nhau như nước với lửa.

Mẹ tôi năm xưa mong con gái, ai ngờ đẻ ra thằng cu. Đành nuôi tôi như gái, suốt ngày buộc tóc hai bên cho đỡ thèm.

Hồi mẫu giáo, M/ộ Thanh Dã chủ động làm quen, tỏ ra rất thích tôi. Tôi cũng coi hắn là bạn.

Tháng đầu tiên, chúng tôi thân thiết như thời trăng mật.

Cho đến khi tôi ngồi xổm chơi cát, có thằng bé đến vén váy tôi lên.

Vì là con trai, tôi không để ý. Nhưng M/ộ Thanh Dã nổi đi/ên.

Hắn xô ngã đứa bé, hét: "Sao dám vén váy em gái Thanh Thanh!"

Lúc đó tôi đã nhận thức được giới tính, cũng bắt đầu gh/ét mặc váy. Nhưng chống lại mẹ không nổi, đành cam chịu. Nghe tiếng "em gái Thanh Thanh", đầu tôi như muốn n/ổ tung.

"M/ộ Thanh Dã, em là con trai!"

Hai đứa đứng sững.

Hắn nghĩ tôi cố tình lừa.

Tôi nghĩ bạn thân mà coi tôi là con gái là kh/inh thường.

Kể từ đó, chúng tôi thành kẻ th/ù.

Tôi khịt mũi: "Hắn đến làm gì?"

Mọi người đều biết chúng tôi bất hòa, đang định thôi thì cửa mở.

M/ộ Thanh Dã đứng đó, đúng là oan gia!

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 Người Dọa Ma Chương 12
4 10 năm vây hãm Chương 10
7 Ngọc Vỡ Chương 19
8 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện

Mới cập nhật

Xem thêm