Khí vận mà đen thì uống nước lã cũng nghẹn.

Ai ngờ được Trình đại thiếu gia oai phong lẫm liệt, ba ngày trước còn đ/á/nh nhau với kẻ th/ù, ba ngày sau đã phải cắn răng đến c/ầu x/in.

Ba ngày trước.

Tôi được mời dự tiệc Xuân Nhật.

Tiệc tùng của lũ công tử bột, toàn chuyện đàn bà với ăn chơi.

Không hiểu sao đang nói chuyện bỗng dưng xoáy vào tôi. Có kẻ cười đầy ẩn ý: "Trình thiếu, hai mươi tuổi rồi, mà vẫn còn zin. Sao? Vẫn chưa tìm người... thử sú/ng à?"

Tôi chưa kịp đáp, đứa bạn thân đã tiếp lời trêu chọc: "Đúng đấy! Trình thiếu nhà ta, mày chuẩn trai đẹp vạm vỡ, lại là đại thiếu gia nhà họ Trình. Sao có thể nhịn thành hòa thượng?"

Cậu ta ôm vai tôi cười: "Thiếu Thanh, cho anh em xem tay đi, chắc đường chỉ tay mòn hết rồi nhỉ?"

Cả phòng bật cười ầm ĩ.

Lúc đó tôi chỉ thấy hơi tức nhưng chưa nổi đi/ên.

Lũ công tử bột này đầu óc toàn chuyện nhảm nhí. Không ngờ chúng đã nhìn tôi bằng ánh mắt khác xưa, chỉ mỗi tôi là không biết.

Bỗng có kẻ lắc điện thoại: "Anh M/ộ cũng đến, gộp lại chơi luôn?"

M/ộ Thanh Dã, kẻ th/ù không đội trời chung của tôi.

Từ bé chúng tôi đã gh/ét nhau như nước với lửa.

Mẹ tôi năm xưa mong con gái, ai ngờ đẻ ra thằng cu. Đành nuôi tôi như gái, suốt ngày buộc tóc hai bên cho đỡ thèm.

Hồi mẫu giáo, M/ộ Thanh Dã chủ động làm quen, tỏ ra rất thích tôi. Tôi cũng coi hắn là bạn.

Tháng đầu tiên, chúng tôi thân thiết như thời trăng mật.

Cho đến khi tôi ngồi xổm chơi cát, có thằng bé đến vén váy tôi lên.

Vì là con trai, tôi không để ý. Nhưng M/ộ Thanh Dã nổi đi/ên.

Hắn xô ngã đứa bé, hét: "Sao dám vén váy em gái Thanh Thanh!"

Lúc đó tôi đã nhận thức được giới tính, cũng bắt đầu gh/ét mặc váy. Nhưng chống lại mẹ không nổi, đành cam chịu. Nghe tiếng "em gái Thanh Thanh", đầu tôi như muốn n/ổ tung.

"M/ộ Thanh Dã, em là con trai!"

Hai đứa đứng sững.

Hắn nghĩ tôi cố tình lừa.

Tôi nghĩ bạn thân mà coi tôi là con gái là kh/inh thường.

Kể từ đó, chúng tôi thành kẻ th/ù.

Tôi khịt mũi: "Hắn đến làm gì?"

Mọi người đều biết chúng tôi bất hòa, đang định thôi thì cửa mở.

M/ộ Thanh Dã đứng đó, đúng là oan gia!

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600

Mới cập nhật

Xem thêm