Tôi tỉnh dậy trên giường. Liếc nhìn xung quanh, mọi vật dụng đều quen thuộc. Đúng là phòng mình rồi. Vậy... mình vừa nằm mơ?

Nhưng rõ ràng tôi đã đến quán bar, uống cả đống rư/ợu vào bụng. Còn chuyện sau khi say thì hoàn toàn m/ù tịt.

Dì đưa canh giải rư/ợu vào phòng. Tôi hỏi dì tối qua ai đưa mình về. Dì hào hứng khoe: "Một chàng trai cao ráo đẹp trai lắm! Đẹp hơn Tiết Trạch cả mấy lần ấy!"

Trước khi rời phòng, dì còn cố ý nhấn mạnh thêm câu đó. Nói thật, Tiết Trạch vốn dĩ đã thuộc hàng "hàng hiếm". Người đẹp hơn hắn...

Trong đầu tôi hiện lên gương mặt lạnh lùng mà điển trai. Nhưng con người ấy làm sao giống kẻ thích ngấm ngầm thổ lộ? Kiểu người như anh, gái nào chả đổ.

Càng nghĩ càng rối, tôi mở thẳng camera an ninh. Chỉnh về khung giờ tối qua, chiếc Bentley biển số toàn số 8 hiện lên.

Tài xế mở cửa, tôi thấy mình nằm im trong vòng tay Phương Thí Đường. Anh lịch sự chào dì, sau đó bế tôi xuống xe cẩn thận như búp bê.

Đặt tôi lên giường xong, anh tưởng không ai biết nên hôn lên trán tôi. Trời ơi!

Tôi vội đóng laptop lại, mặt đỏ bừng mở điện thoại kiểm tra tin nhắn. Phương Thí Đường gửi một emoji "Chào buổi sáng" từ một tiếng trước.

Dù không thích trò ú tim, nhưng trêu chút cũng thú vị. Tôi ra đò/n đ/á/nh đầu tiên: [Em đã giác ngộ hồng trần, quyết định phong tỏa trái tim.]

Anh ấy lập tức cuống quýt: [Đừng làm thế!]

[Hãy tin vào một tình yêu đích thực!!]

[Vì thằng khốn nạn đó thì không đáng!!!]

Tôi giả giọng ngây thơ: [Anh với Tiết Trạch là bạn thân, em không muốn ảnh hưởng tình cảm hai người.]

[Ai thân với hắn? Hắn cứ bám như sam, chứ không anh thèm vào mà để mắt tới!]

[Tiết Trạch là đồ đểu cáng, ngay bây giờ anh sẽ đi đoạn tuyệt với hắn.]

Đúng là c/ắt đ/ứt không chần chừ một giây. Hài lòng, tôi gửi emoji dễ thương kèm câu hỏi: [Nhớ em chưa?]

[Nhớ.]

[Chứng minh xem?]

*Ảnh*

Tôi bấm vào mà không đề phòng. Giây sau suýt làm rơi điện thoại.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600

Mới cập nhật

Xem thêm