8.

Studio Tâm Ngữ đã được khai trương thành công và ngay lập tức tạo được tên tuổi trong ngành trang sức của Thành An.

Các đơn hàng có giá trị cao đến liên tục không ngừng, Bạch Hân Ngọc ngày càng xuất hiện nhiều trước mặt giới truyền thông thời trang, mọi người đều nhớ đến Bạch Hân Ngọc với nụ cười ngọt ngào.

Mà người trước đây được mệnh danh là “con cưng của trời” trong ngành thiết kế trang sức - Bạch Thanh, dường như đã khuất bóng khỏi tầm mắt của mọi người.

Tôi gõ cửa phòng làm việc, cửa chỉ khép hờ, lập tức bị gõ ra.

Bạch Thanh từ trong đống bản thảo ngước đầu lên, có vẻ buồn ngủ mà xoa xoa tâm mi, “Chị hai…”

Liếc mắt nhìn những tờ giấy bản thảo rải rác trên sàn, những chiếc lá mẫu đơn bộn bề diễm lệ.

Nhặt nó lên, phủi đi lớp bụi bên trên, “Chẳng phải trông rất đẹp sao?”

“Cứ luôn thiếu cái gì đó.” Bạch Thanh lắc đầu, “Cảm hứng của thương hiệu là mười hai vị hoa thần, nhưng tham gia cuộc thi lần này, em chủ yếu muốn lấy yếu tố hoa mẫu đơn làm chủ, tức là…”

Các thiết kế của mười một vị thần hoa khác xuất hiện sống động trên giấy, tôi liền hiểu ý cô ấy.

Chỉ là đẹp thì nghìn bài như một, nhìn đến nỗi thẩm mỹ lao lực luôn rồi.

Tôi kéo chiếc ghế lớn đến bên cạnh rồi thuận thế ngồi lên, “Chị thì nghĩ là—”

Một chiếc nhẫn nhỏ tinh xảo được đẩy tới, trên chiếc nhẫn ngọc trắng có hình hoa mẫu đơn được khảm vàng, tầng tầng lớp lớp, cuối cùng phủ một lớp men màu hoa mẫu đơn, khiêm tốn mà sang trọng.

Những đầu ngón tay đầy đặn trắng sáng đỡ lấy nó.

“Cho chị sao?”

“Ừm.” Bạch Thanh gật đầu, ngượng ngùng cười, “Hy vọng chị hai thích nó.”

Tôi hơi nhướng mày, nói, “Tuần sau là vòng b/án kết cuộc thi trang sức. em không vẽ bản phác thảo thiết kế, chỉ làm cái này?”

Quả nhiên, ánh mắt Bạch Thanh lập tức rũ xuống.

Cười nhẹ một tiếng, đeo chiếc nhẫn vào ngón út, “Chị rất thích, cảm ơn em.”

Bạch Thanh nâng mi khẽ chớp mắt sau đó cười lên, “Chị hai, em có cảm hứng cho bản thiết kế rồi.”

Không biết có phải là do Bạch Thanh đã bị chèn ép quá lâu, mà luôn cố gắng lấy lòng tôi một cách vô cùng cẩn thận, giống như một chú mèo con bất lực.

Sờ đầu cô ấy, tôi an ủi nói: “Em yên tâm, chị sẽ luôn đứng về phía em.”

Bạch Thanh đang vẽ bản thiết kế, tôi đã tìm Bạch Quang Thành.

Nữ chính nỗ lực như vậy, một tác giả như tôi cũng phải góp chút sức chứ nhỉ?

“Vi Vi à.” Bạch Quang Thành nhấp một ngụm trà, thở dài, “Không phải bố thiên vị Hân Ngọc, mà là bố thực sự cảm thấy có lỗi với mẹ nó, mất mẹ từ khi còn nhỏ, cuộc sống của Hân Ngọc không dễ dàng gì.”

Tôi lười biếng tưới trà lên bình trà hình con cóc bên cạnh, lấp lánh ánh vàng, “Mẹ của Bạch Thanh thì không như vậy sao? Những năm này, Bạch Thanh đã sống trong nơm nớp lo sợ ở Bạch gia, sao bố lại không cảm thấy em ấy đáng thương?”

Bạch Quang Thành ngượng ngùng x/ấu hổ, không nói gì.

“Con không có yêu cầu nào khác.” Tôi bình tĩnh nói: “Giám khảo của trận b/án kết, đổi người.”

“Vi Vi….”

“Con có ý gì, chắc là bố biết rất rõ. Ở vòng sơ loại tại sao Bạch Hân Ngọc lại được hạng nhất, chắc con không cần phải giải thích nữa nhỉ.”

Không khí im lặng trong giây lát.

Con cóc trên khay trà đã sẫm màu trở lại, tôi nói thêm: “Những nhà thiết kế hàng đầu của LE, còn có giáo sư của Học viện thiết kế An Thành, con nghĩ họ có đủ tư cách làm giám khảo.”

Bạch Quang Thành nặng nề thở dài, “Vi Vi, con không thích Hân Ngọc đến vậy sao? Là chị gái, con không nên thiên vị như vậy.”

Một câu ràng buộc đạo đức này thực sự khiến tôi bật cười.

Bạch Quang Thành bao năm nay đều âm thầm tài trợ Bạch Hân Ngọc, đem đứa con gái ngoài giá thú này nuôi đến mức quen thói thì thôi, ở nhà thì luôn phớt lờ và lạnh nhạt với Bạch Thanh.

Sợ là dù Bạch Thanh có danh chính ngôn thuận mà có được học vấn và địa vị, thì vẫn sống không hạnh phúc.

Lần này, Bạch Quang Thành còn muốn trao chức vô địch cho cô con gái nhỏ yêu quý nhất của mình?

Thật nực cười.

“Công bằng công chính thì gọi là con thiên vị?” Tôi đứng dậy, không muốn nói nhảm thêm, “Bố, đã đến lúc bố phải mở rộng hai mắt nhìn đứa con gái thứ hai của mình rồi.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 Người Dọa Ma Chương 12
3 10 năm vây hãm Chương 10
5 Ngọc Vỡ Chương 19
8 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện
11 Trứng cá cầu con Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Ngắm Mây

Chương 7
Ôn Phù Bạch vốn chẳng ưa gì biểu tỷ đang tá túc tại phủ. Biểu tỷ thân thể suy nhược, quanh năm thuốc thang không rời, Ôn Phù Bạch gọi nàng là kẻ nghiện thuốc. Phụ mẫu biểu tỷ đều đã khuất, tâm tính nhạy cảm, mỗi khi bị chàng trêu chọc đến rơi lệ, chàng lại mắng nàng là kẻ mít ướt. Thế nhưng, khi hôn kỳ của ta và Ôn Phù Bạch đã cận kề, chàng lại đòi cưới biểu tỷ. 'Thuần Thuần, lang trung bảo nàng ấy chỉ còn sống được một năm.' 'Đợi nàng ấy qua đời, ta sẽ cưới nàng.' Nhưng đây đã là lần thứ ba chàng trì hoãn hôn kỳ, nếu không sớm xuất giá, ta ắt sẽ trở thành trò cười cho thiên hạ. Ta không thuận lòng, Ôn Phù Bạch liền mắng ta ích kỷ, đến cả biểu tỷ của chính mình cũng không dung nổi. Ta đành viết thư gửi cho vị công tử mà ta từng cứu mạng: 'Lời người nói ơn cứu mạng xin lấy thân báo đáp, liệu còn giữ lời chăng?'
Cổ trang
Nữ Cường
Sảng Văn
0
Thanh trừng Chương 7