Ngăn cách bởi lớp kính sạch loáng, Thẩm Tu Viễn diện một bộ vest giản dị màu xám nhạt phẳng phiu, thân hình cao ráo, trên tay còn xách vài hộp quà tinh xảo. Trên mặt anh ta là vẻ hối lỗi ôn hòa, không một kẽ hở.
Phía sau anh ta còn có một cậu nhóc đi theo, đang ló đầu ló cổ, vẻ mặt đầy lo lắng.
Đồng t.ử tôi co rụt lại. Chính là cái cậu trong thang máy đó. Giờ thì không thèm giả vờ nữa sao? Dẫn thẳng người đến đây luôn? Dẫn đến để xem trò cười của tôi à?
10.
Quản gia nhìn sắc mặt ba mẹ tôi, do dự một chút rồi mở cửa.
Thẩm Tu Viễn bước vào, dường như không hề cảm nhận được bầu không khí sặc mùi t.h.u.ố.c s.ú.n.g trong phòng khách, trước tiên anh ta hơi cúi người chào ba mẹ tôi, thái độ cung kính lễ phép, "Bác Giang, bác gái, xin mạo muội làm phiền hai bác ạ!"
Giọng anh ta thanh thoát, mang theo sự hối lỗi chân thành, "Về những chuyện xảy ra gần đây, đã gây ra phiền lụy và tổn thương cho hai bác cũng như Tiểu Diễm, cháu vô cùng xin lỗi! Hôm nay cháu đến, một là chính thức tạ lỗi với hai bác, hai là..."
Ánh mắt anh ta chuyển hướng sang tôi, dưới lớp mặt nạ ôn nhu ấy là một ánh nhìn phức tạp: "... Muốn giải thích rõ ràng một vài hiểu lầm với Tiểu Diễm."
Sắc mặt mẹ tôi hơi dịu lại, có lẽ bà vẫn còn khá hài lòng với dáng vẻ khiêm nhường biết lễ nghĩa này của anh ta, nhưng ánh mắt vẫn đầy cảnh giác. Ba tôi hừ lạnh một tiếng, không nói gì.
Tôi biết, từ lúc tôi còn nhỏ, ba mẹ tôi đã rất thích Thẩm Tu Viễn. Thích anh ta học giỏi, thích anh ta lễ phép. Nhưng anh ta vốn dĩ là một gã cầm thú.
Tôi thì giống như một con mèo bị xù lông, toàn thân đề phòng, ánh mắt lạnh lẽo đ.â.m thẳng về phía anh ta: "Hiểu lầm? Thẩm ảnh đế, giữa chúng ta thì có hiểu lầm gì? Là chuyện anh chụp ảnh đe dọa tôi? Hay là quản lý của anh đăng bài bôi nhọ tôi khắp mạng xã hội? Hoặc là..." Ánh mắt tôi quét qua cậu thiếu niên đang thấp thỏm phía sau anh ta, mỉm cười đầy á/c ý: "Ôm ôm ấp ấp trong thang máy cũng là hiểu lầm sao?"
Cậu nhóc đó đột ngột ngẩng đầu, cuống đến đỏ cả mặt, định nói gì đó nhưng bị một ánh mắt của Thẩm Tu Viễn ngăn lại.
Thẩm Tu Viễn nhìn tôi, không hề vì sự chất vấn sắc lẹm của tôi mà nổi gi/ận, chỉ khẽ thở dài, "Cậu ấy là em họ của anh, Thẩm Dực."
"Em họ?" Tôi như vừa nghe thấy một câu chuyện cười lớn nhất thiên hạ, "Thẩm Tu Viễn, anh lừa q/uỷ à? Nhà tôi với nhà anh làm hàng xóm mười mấy năm nay, anh từ nhỏ đến lớn có đức hạnh thế nào, tôi còn không rõ chắc? Ba anh là con một, mẹ anh lớn lên ở cô nhi viện, nhà anh đếm ngược lên ba đời đều là đ/ộc đinh, anh đào đâu ra em họ? Từ kẽ đ/á nẻ ra chắc?"
Nhà tôi và nhà anh ta đúng là hàng xóm lâu năm. Chuyện nhà anh ta, ít nhiều gì tôi cũng biết một chút. Em họ? Chưa từng nghe qua bao giờ.
Thẩm Tu Viễn bị tôi làm cho nghẹn lời, sâu trong ánh mắt thoáng qua một tia lúng túng, nhưng rất nhanh đã bị những cảm xúc sâu đậm hơn che lấp. Anh ta không trực tiếp trả lời sự nghi ngờ của tôi, chỉ nhìn tôi, giọng nói hạ thấp hơn, mang theo một sự kiên nhẫn gần như dỗ dành: "Tiểu Diễm, anh biết bây giờ em rất khó tin anh. Nhưng Thẩm Dực... tình hình của cậu ấy hơi đặc biệt. Cậu ấy quả thực là người thân bên phía nhà mẹ anh, chỉ là trước đây chưa liên lạc được, gần đây mới..."
"Đủ rồi!" Tôi ngắt lời anh ta, lồng n.g.ự.c tắc nghẹn.
"Em..." Cậu nhóc tên Thẩm Dực đó cuối cùng không nhịn được nữa, lao lên một bước, vành mắt đỏ hoe, trông còn kích động hơn cả tôi.
Ngay lúc này, một cảnh tượng mà không ai lường trước được đã xảy ra. Thẩm Dực đột nhiên "rầm" một tiếng, quỳ sụp xuống ngay trước mặt tôi và Thẩm Tu Viễn!
Sàn gỗ thịt phát ra một tiếng động trầm đục. Cả phòng khách im bặt như tờ. Đến cả ba mẹ tôi cũng kinh ngạc đến quên cả phản ứng.
Thẩm Dực ngẩng đầu lên, nước mắt rơi lã chã, cậu ta nhìn tôi, rồi lại nhìn Thẩm Tu Viễn, giọng nói mang theo tiếng khóc, gần như là hét lên: "Anh... không đúng, anh dâu ơi (tẩu t.ử ca ca)! Hai người đừng cãi nhau nữa, tất cả là lỗi của em!"
"Anh dâu, em thực sự là em họ của anh em. Bọn em có báo cáo DNA mà, hôm đó em thất tình, em không chịu nổi nên mới ôm anh em khóc."
"Anh dâu, em xin anh, anh đừng hiểu lầm anh em nữa! Anh không biết đâu, sau khi anh chặn số anh ấy, nói muốn kết thúc, anh em..."
"Anh em suýt chút nữa là... suýt chút nữa là không sống nổi rồi!"
"Hôm đó, anh ấy uống cả một nắm lớn t.h.u.ố.c trị trầm cảm! Nếu không phải em phát hiện sớm... anh dâu ơi, em xin anh đấy!"
Trầm cảm? Uống th/uốc? Cả một nắm lớn? Theo bản năng, tôi nhìn về phía Thẩm Tu Viễn, hoàn toàn quên mất cái việc thằng nhóc này vừa gọi tôi là "anh dâu ơi".
11.
3h sáng.
Tôi trừng mắt nhìn trần nhà, đầu óc quay cuồ/ng. Đôi mắt đỏ rực, ngập nước của Thẩm Tu Viễn cứ thế lặp đi lặp lại trong tâm trí tôi.
"Đều nghe theo em."
"Anh."
Tôi đột ngột ngồi bật dậy, vò nát mái tóc. Ngọn lửa trong lòng lại bùng lên. Không phải phẫn nộ, cũng chẳng phải h/ận th/ù. Đó là một thứ cảm giác lạ lẫm hơn, một sự bồn chồn khiến người ta h/oảng s/ợ. Như thể có vạn con kiến đang bò trong huyết quản, c.ắ.n x/é khiến tôi ngồi không yên, đứng chẳng đặng.