Xin Lỗi Đã Để Anh Đợi Lâu

Chương 5

02/08/2024 17:59

5.

Nhớ lại chuyện đã qua, tôi cảm thấy đầu mình đ/au như búa bổ nên tôi xách túi xách rời khỏi quán bar.

Có lẽ lo lắng tôi lại xảy ra chuyện gì nên Tần Quan Dã vẫn đi theo phía sau tôi.

Lúc băng qua đường tôi không nhìn rõ đèn giao thông, nếu không phải Tần Quan Dã kịp thời ôm lấy eo tôi rồi bế tôi sang bên đường, có lẽ tôi đã phải nhập viện rồi.

"Đại tiểu thư à, em muốn dọa ch*t tôi sao?" Tần Quan Dã kinh hãi nói.

Sau khi nhận ra điều đó thì tôi h/oảng s/ợ, lòng bàn tay toát ra một lớp mồ hôi lạnh.

Cùng lúc đó, một giọng nói tức gi/ận từ phía sau truyền đến: "Đồ Hà!"

Tôi theo tiếng quát mà quay đầu lại, tôi nhìn thấy Kỷ Tùy với vẻ mặt hung á/c nham hiểm và ánh mắt lạnh lùng.

Anh ta sải bước tới hất tay Tần Quan Dã ra, anh ta nắm lấy cổ tay tôi rồi kéo tôi đến bên cạnh anh ta, lạnh giọng buộc tội tôi.

"Cùng đàn ông mờ ám lôi lôi kéo kéo trên đường, em quên mất thân phận Kỷ phu nhân của mình rồi đúng không!"

Tần Quan Dã đột nhiên cười lớn: "Kỷ Tùy, thậm chí con ngoài giá thú anh cũng có rồi, còn mặt mũi chạy đến đây chất vấn Đồ Hà à?"

Ánh mắt của Kỷ Tùy hơi thay đổi, nhưng anh ta lại cười lạnh.

"Cho dù là bên ngoài tôi có làm gì cũng không thay đổi được sự thật Đồ Hà là vợ tôi!”

“Tần Quan Dã, anh là người ngoài, không đến lượt anh can thiệp vào chuyện của vợ chồng chúng tôi.”

"Dù sao anh cũng đường đường là chủ tịch của Tần thị, chẳng lẽ còn muốn làm tiểu tam sao?"

Tần Quan Dã nhướng mày, thản nhiên cười nói: "Vì yêu mà làm tiểu tam thì tôi cũng vui lòng làm, anh có ý kiến à?"

Ánh mắt của Kỷ Tùy nhìn về phía Tần Quan Dã đầy th/ù địch, anh ta cười lạnh.

"Anh có vui lòng cũng vô dụng!”

"Tôi khuyên anh từ bỏ ý định này càng sớm càng tốt, người duy nhất Hà Hà yêu từ đầu đến cuối chỉ là tôi.!"

Nhìn xem, anh ta biết tôi yêu anh ta hết lòng nhưng anh ta vẫn làm tổn thương tôi không thương tiếc.

Rõ ràng anh ta không còn yêu tôi nữa nhưng anh ta vẫn có ham muốn chiếm hữu tôi mãnh liệt, lại còn dùng tình yêu của tôi dành cho anh ta làm vũ khí để tấn công Tần Quan Dã.

Tự dưng tôi rất muốn khóc, nhưng cũng thấy buồn cười, cho nên đã vừa cười vừa khóc.

Tôi càng cười thật to thì nước mắt càng rơi dữ dội, trông tôi giống như một kẻ đi/ên.

Sắc mặt của hai người đàn ông trước mặt tôi thay đổi, nhưng họ cũng không dám ngăn cản tôi.

Một lúc sau, tôi ngừng cười rồi nhìn Kỷ Tùy với đôi mắt đỏ hoe.

Anh ta cũng đang nhìn xuống tôi, đôi mắt đen láy của anh ta phản chiếu khuôn mặt nhợt nhạt của tôi.

Giọng tôi r/un r/ẩy ngắt quãng.

"Kỷ Tùy, năm nay tôi hai mươi tám tuổi rồi.”

“Từ năm mười tám tuổi đã yêu anh, đến hôm nay là mười năm rồi.”

"Phải mất mười năm tôi mới hiểu rằng những lời thề non hẹn biển như bách niên giai lão, thiên trường địa cửu gì đó… đều là giả dối.”

Hình như nhận ra tiếp theo tôi định nói gì nên có sự hoảng lo/ạn hiện lên trong mắt Kỷ Tùy, những ngón tay đang nắm lấy xươ/ng cổ tay tôi đột nhiên siết ch/ặt.

Tôi hít một hơi thật sâu, cố gắng kìm nén nỗi đ/au trong lòng, chậm rãi mà dứt khoát nói: "Kỷ Tùy, tôi không cần anh nữa, chúng ta ly hôn đi."

Khi tôi vừa dứt lời, Kỷ Tùy ch*t lặng, anh ta không thể tin nổi mà nhìn tôi rồi nghi hoặc hỏi: "Em...nói cái gì?"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Lòng xao xuyến

Chương 7
Kết hôn ba năm, chồng tôi luôn cho rằng tôi cổ hủ và tẻ nhạt. Thế là vào một đêm khuya, tôi lên mạng cầu cứu. 【Kết hôn ba năm, chồng vẫn luôn thấy tôi cổ hủ, tẻ nhạt.】 【Tôi phải làm thế nào để anh ấy bớt ghét tôi trong khoảng thời gian sắp tới đây?】 Không ngờ lại nhận được hồi đáp từ một cư dân mạng nhiệt tình. 【Ngoan nào, đây không phải lỗi của em.】 【Nếu đã quyết định sẽ chia tay, vậy thì trong khoảng thời gian cuối cùng này, hãy cứ yêu anh ta hết lòng đi, đừng để bản thân phải hối tiếc trong mối quan hệ này.】 Cứ thế, tôi và anh ấy trò chuyện gần nửa năm trời. Tôi buông bỏ chồng mình, rồi lại đem lòng yêu anh ấy. Tôi cứ ngỡ chúng tôi sẽ mãi giữ mối quan hệ qua mạng như thế, mập mờ nhưng không vượt quá giới hạn. Thế nhưng cho đến một ngày, trong bữa tiệc gia đình để đón người anh cả vừa từ nước ngoài trở về của chồng tôi. Tôi vừa ngồi xuống, đã nhìn thấy người đàn ông chỉn chu, nghiêm nghị ở phía đối diện đang cầm điện thoại nhắn tin. Ngay khoảnh khắc tay anh ấy dừng lại, màn hình điện thoại của tôi sáng lên. Dòng thông báo hiện lên rõ mồn một trên màn hình, chính là tin nhắn mà anh ấy vừa mới gửi tới. "Tránh xa nó ra." "Đừng để bàn tay bẩn thỉu của nó chạm vào em."
Hiện đại
Tình cảm
0
Ngắm Trăng Chương 7