Tôi túc trực bên cạnh anh cho đến khi rạng sáng.

Tôi bước ra ngoài phòng b/ệnh, m/ua hai phần ăn sáng.

Lúc quay lại, vừa vặn thấy Tô Vân Hề đang gọi điện thoại.

Nói được hai câu, Tô Vân Hề liền bảo mình thấy mệt rồi cúp máy.

Tôi tiến đến, bày đồ ăn sáng lên chiếc bàn ăn nhỏ của giường b/ệnh.

"Anh Vân Hề, anh ăn chút gì đi."

Anh nhìn chằm chằm về phía chiếc điện thoại đến ngẩn ngơ.

Chắc hẳn, anh đang đợi Diệp Tư Viễn gọi lại dỗ dành.

Thế nhưng, tâm trí của Diệp Tư Viễn hiện tại đã bay ở phương nào mất rồi, làm gì mà có thời gian để dỗ dành dành anh cơ chứ.

Tôi vội vàng lên tiếng: "Anh Vân Hề, dạo này công ty bận lắm, chắc là anh ấy không thể dứt ra được thôi."

Tô Vân Hề đặt điện thoại xuống, hỏi: "Dịch Phùng là ai?"

Tôi hơi sững người: "Sao... sao anh biết anh ấy?"

"Lúc gọi điện, anh nghe thấy có người gọi cái tên này, Tư Viễn không ở công ty."

"Dịch Phùng là bạn nối khố của anh trai em, năm ngoái anh ta ra nước ngoài rồi, chắc là mới vừa về... Anh Vân Hề, anh đừng nghĩ nhiều, hai người bọn họ... bọn họ chỉ là lâu quá không gặp nên mới thế thôi..."

Tôi lắp ba lắp bắp, lúng túng giải thích.

Tô Vân Hề chẳng tỏ thái độ gì, chỉ "ừm" một tiếng nhàn nhạt: "Anh biết rồi."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Núi con gái

Chương 19
Đêm Giao thừa, ông nội trọng nam khinh nữ đã bỏ mặc một mình tôi trên núi. Ông lạnh lùng nói: "Con ngốc, bao giờ mặt trời mọc đằng tây thì hẵng về nhà." Ở trên núi chán quá, tôi bắt chước trong phim, bày trò gọi Bút Tiên. "Bút Tiên, Bút Tiên, nếu ngài đã đến thì xin hãy vẽ một vòng tròn." Cây bút chì trong tay tôi tự động di chuyển trên tờ giấy trắng. Nó vẽ một vòng tròn. Tôi lại hỏi: "Bút Tiên, chuyện gì ngài cũng biết phải không? Nếu đúng thì xin hãy vẽ một vòng tròn." Lại thêm một vòng tròn nữa. Tôi chống cằm, cười hì hì: "Bút Tiên, đoán xem thứ gì càng rửa càng bẩn?" Đầu bút khựng lại một lúc. Sau đó từ từ vẽ ra... một dấu chấm hỏi. Tôi cười khoái chí: "Hì hì, là nước!" Cây bút: ... Tôi lại hỏi: "Bút Tiên, loại trứng nào không ăn được?" Cây bút run lên bần bật, tưởng chừng sắp bị bẻ gãy, rồi lại vẽ thêm một dấu chấm hỏi. Tôi cười ha hả: "Là trứng vịt lộn số không! Ha ha ha!" Đúng lúc ấy. Một cơn cuồng phong bất chợt nổi lên. Một nữ quỷ mặc áo đỏ hiện ra trước mặt tôi. Khóe môi nàng cong lên thành một nụ cười quái dị, da cười mà thịt chẳng cười. Cô ấy nắm lấy tay tôi, dịu dàng nói: "Nào, để chị đưa em về nhà." Rồi cô ấy ngẩng đầu, ánh mắt lạnh lẽo nhìn về phía ngôi làng dưới chân núi. Giọng nói âm u như vọng lên từ địa ngục: "Để ta xem... là kẻ khốn kiếp nào đã đưa em đến đây hành hạ ta." "Nếu không khiến hắn đoạn tử tuyệt tôn... ta thề không làm quỷ!"
237
2 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 365: Điều khiến người ta kinh ngạc
3 Người giúp việc Chương 10
4 Thanh nữ Chương 10
9 Chân tướng Chương 16

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Phúc lợi công ty

Chương 18.
Phúc lợi công ty tôi tốt cực kỳ: cà phê, bánh ngọt phục vụ vô hạn, buổi trưa mỗi ngày còn có chính tay bà chủ đứng bếp hầm soup cho ăn. Bát canh hầm đặc sánh, thơm ngon lạ kỳ. Uống vào một cái, dù người có uể uả, lười nhác đến đâu cũng lập tức tràn đầy năng lượng, mải mê hăng hái tăng ca xuyên đêm lúc nào không hay. Tôi coi bát canh đó là mỹ vị nhân gian, ngày nào cũng xô đẩy đứng đầu hàng để tranh uống. Duy chỉ có một lần duy nhất, tôi vô tình bỏ lỡ, không uống canh. Ngay đêm hôm ấy, tôi đột nhiên phát hiện ra bí mật kinh hoàng đằng sau sự bốc hơi vô lý của những đồng nghiệp trong công ty. Mồ hôi hột đổ ra như tắm, sống lưng lạnh ngắt, tôi vội vã tìm đường tháo chạy khỏi cái hang ổ quỷ quái này. Nhưng đúng khoảnh khắc ngón tay vừa nhấn nút thang máy, một giọng nói u hồn chợt vang lên ngay sau lưng: “Mày nghĩ… mày thoát được sao?”
Hiện đại
Kinh dị
Linh Dị
0