Cám heo

Chương 2

25/01/2026 13:49

Vứt điện thoại xuống. Bố tôi bỗng tràn đầy tự tin, hét vang ra ngoài phòng: "Tiểu Hồng, Tiểu Hồng! Mang hộp dụng cụ vào đây cho tao."

Lúc đó tôi đang làm việc, nghe tiếng liền hấp tấp chạy tới.

Dù vậy, ông ta vẫn tỏ ra vô cùng bất mãn: "Đồ yếu hèn, làm gì cũng lề mề chậm chạp!"

Khoảnh khắc này, tôi nhìn cảnh tượng trong phòng mà ch*t lặng.

"Bố lấy hộp dụng cụ làm gì?" Tôi chất vấn lớn tiếng.

Bố tôi không thèm giải thích.

Lại mấy câu nhục mạ xong, đôi mắt ti hí của ông ta bắt đầu đảo lia lịa.

Mỗi khi trong bụng dạ nảy mầm ý đồ x/ấu xa, ông ta đều như thế.

"Con đàn bà phế vật này, lát nữa tiêm cho mũi th/uốc rồi quẳng xuống chuồng lợn. Không biết sẽ ra sao nhỉ?" Ông ta lẩm bẩm một mình, miệng nhe ra nụ cười đ/ộc á/c đầy phấn khích.

Ông ta vác mẹ tôi lên vai, định rời khỏi gian nhà lớn.

Tôi đâu còn không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

"Thả mẹ tôi ra!" Tôi lao tới, như đi/ên cuồ/ng gi/ật lấy ông ta.

"Ranh con ăn cây táo rào cây sung này! Tao tốn cơm gạo nuôi mày, mày lại cứ theo phe mẹ mày!" Người bố tôi lực lưỡng vai u th!t bắp. Ông ta rảnh tay ra, siết ch/ặt lấy cổ tôi.

Trong chớp mắt, tôi ngạt thở.

"Mai tao sẽ bảo Lão Phì b/án mày đi! Dù sao mày cũng đáng giá hơn con lợn nái!"

Bố tôi hất mạnh, đẩy tôi ngã nhào.

Loạng choạng mấy bước, đầu óc choáng váng, chân tôi mềm nhũn ngồi phịch xuống đất.

Bố tôi huýt sáo vui vẻ, dẫn mẹ tôi hối hả vào phòng chứa đồ.

Nơi đó không chỉ có đủ loại dụng cụ thú y, mà còn chất đầy bao tải thức ăn gia súc.

Là chỗ ông ta làm việc.

Tôi thở hổ/n h/ển hồi lâu mới dần hồi phục.

Tim tôi đ/ập như trống đá/nh.

Tình cờ thấy dưới đất không xa có con d/ao thiến lợn bỏ đi.

M/áu nóng dâng trào.

"Đừng đụng vào mẹ tôi!" Tôi gào lên, chộp lấy con d/ao, phóng ra ngoài.

Tôi còn gi/ật luôn cầu d/ao điện. Cả sân đột nhiên chìm vào bóng tối đen kịt.

Trong lòng tôi chỉ còn một suy nghĩ: Đồ s/úc si/nh không bằng, ông với tôi một mất một còn!

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Trúc Mã Không Yêu Tôi

Chương 13.
Tại nhà chàng trai mà tôi thầm thương trộm nhớ, tôi vô tình bắt gặp một cô gái đang quấn khăn tắm. Chắc cô ấy vừa tắm xong, tóc vẫn còn nhỏ nước, hai má ửng hồng. Cửa phòng ngủ chính vẫn mở, bên trong là một khoảng tối mờ ám. Thật khó để tôi không liên tưởng đến những chuyện đã xảy ra giữa bọn họ. Tôi thậm chí còn lờ mờ ngửi thấy chút mùi tanh lợm giọng phảng phất trong không khí. Tiêu Hoài à Tiêu Hoài, chàng trai tôi đã thích mười năm trời, hôm nay đã xảy ra quan hệ với cô gái khác mất rồi. Đoạn tình cảm đơn phương kéo dài đằng đẵng suốt mười năm, đến giây phút này, tôi cuối cùng cũng đã triệt để bỏ cuộc.
22.72 K
11 Đêm Nay Trăng Sáng Rơi Vào Lòng Ta Chương 11: Ngoại truyện

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Mỗi ngày tôi đều nhận được lá thư chia tay gửi đến từ ngày mai

Chương 11
Trong thời gian tu bổ tại Bưu cục Tháp Chuông, chuyên gia phục chế cổ vật Hứa Kiến Tình mỗi sáng sớm đều nhận được một lá thư chia tay gửi từ ngày mai, ký tên người yêu là Chu Tự Bạch. Nếu mở bức thư mới trong ngày, đến nửa đêm mọi thứ sẽ được thiết lập lại; nếu từ chối mở thư, ngày tháng sẽ tiếp tục trôi đi, nhưng phong bì sẽ vĩnh viễn thiếu mất một chữ. Bằng cách truy vết từ độ lão hóa của giấy, vết răng cưa trên dấu bưu điện, sự oxy hóa của mực in cùng độ lệch của tháp chuông, cô dần phát hiện ra những lá thư này đến từ Chu Tự Bạch của các dòng thời gian khác nhau: một người muốn bảo vệ ngày hôm nay nơi cô đang sống, người kia lại cố gắng dùng vòng lặp để cứu vãn thành phố đã sụp đổ. Khi lá thư cuối cùng hoàn chỉnh đủ để kích hoạt sự hợp lưu thời gian, Kiến Tình buộc phải đưa ra quyết định không thể quay đầu giữa cuộc trao đổi chưa biết trước và phương án sơ tán khả thi cho thành phố hiện tại, đồng thời thừa nhận rằng giữa cô và người yêu trước mắt vốn đã tồn tại một vết rạn nứt không thể xóa nhòa bởi bất kỳ vòng lặp nào.
0