CHA TA DẪN TA ĐI TẠO PHẢN ĐÂY

Chap 9 - Hoàn

14/04/2026 15:45

Hoàng đế là ai cũng không quan trọng, nở nhánh sinh cành mới là then chốt.

Bốn người chúng ta đồng thanh: "Hả?"

Ai đã giao nhiệm vụ này cho Người vậy?

"Ai gia xem xét, trong các người, ai nguyện gánh vác trọng trách này đây?" Ánh mắt Thái hậu tùy ý quan sát, như đang chọn thú cưng.

Cha ta vội vàng lấy Ngọc tỷ từ trong n.g.ự.c ra, rồi nhìn quanh một vòng, ném vào lòng ta.

Ta cũng nóng bỏng tay quá, ta vội vàng quăng Ngọc tỷ cho Lý M/ộ Khanh. Khoảnh khắc vụt khỏi tay, ta ý thức được rằng…

Hỏng rồi, trao nhầm người mất rồi!

Lý M/ộ Khanh nắm ch/ặt Ngọc tỷ, ánh mắt ta trông mong nhìn chàng. Nam Đức đó! Nam Đức đó!

Lý M/ộ Khanh gật đầu một cái. Ta mới thả lỏng tâm trí.

"Vậy Trẫm xin được nhận mà không chối từ."

Tiểu tử nhà ngươi đổi cách xưng hô nhanh quá vậy.

Hoàn toàn có thể nghi ngờ là đã lén lút tập dượt lâu lắm rồi.

Ta suýt nữa c.ắ.n vỡ răng: "Lý M/ộ Khanh, chàng—"

Chàng nhướng mày nhìn ta: "Ái phi, sao vậy?"

Ta ở trước mặt Thái hậu, không tiện phát tác.

Lý M/ộ Khanh ôm ta qua, kéo ta và Thái hậu quỳ xuống: "Tổ mẫu, nhi thần và Quân Quân sẽ cố gắng. Còn về hậu cung, nhi thần khi ngủ chỉ ngủ với người thân quen, thật khó lòng tuân mệnh."

Thái hậu vịn tay cung nhân ngồi vào ghế: "Được rồi, được rồi, con giỏi hơn cha con là được. Ai gia cũng đủ lắm rồi."

Sự việc cứ thế được giải quyết.

Thái hậu bảo chúng ta, người nên đăng cơ thì đăng cơ, người nên thành thân thì thành thân. Còn một người, từ đâu đến thì cút về chỗ đó. Bà lười quản chúng ta nữa.

15.

Lý M/ộ Khanh đăng cơ rồi.

Ta đội danh hiệu Thái tử phi, trực tiếp trở thành Hoàng hậu. Oai phong lẫm liệt vô cùng.

Lý M/ộ Khanh cưỡi ngựa, đón ta từ đại doanh ngoại ô kinh thành ra. Ta buộc quả tú cầu lên đỉnh cột cờ ở sân tập võ.

Nhìn từ xa, chỉ là một chấm đỏ nhỏ.

Lý M/ộ Khanh ngồi trên lưng ngựa, giương cung b.ắ.n tên.

Một mũi tên liền b.ắ.n trúng. Khiến chúng binh sĩ hò reo hoan hô.

Ta đặt chân lên bàn đạp ngựa của chàng, lên ngựa của chàng: "Lý M/ộ Khanh, ta biết mà, tài cưỡi ngựa b.ắ.n cung của chàng là giỏi nhất!"

Lý M/ộ Khanh ôm ch/ặt ta từ phía sau: "Quân Quân, ta từng nói với nàng, việc tự do duy nhất, nàng có biết là gì không?"

"Là yêu ta?"

"Là yêu nàng."

Gió thổi vù vù bên tai.

Con đường nhộn nhịp nhất phố Trường An, hôm nay đã được dọn sạch từ trước. Chàng khoác áo màu tươi giục ngựa phi nhanh. Chưa từng tự do phóng khoáng như vậy.

Đây chính là cái duy nhất có thể đ.á.n.h đổi bằng vạn vạn cái không thể.

Ta làm Hoàng hậu rồi. Sau này cũng sẽ có vạn vạn cái không thể, nhưng ta cũng có cái duy nhất có thể của riêng ta.

"Lý M/ộ Khanh, ta cũng ái m/ộ chàng."

Tiếng cười của chàng vang vọng bên tai ta: "Ngày đó, quả nhiên nàng đã nghe thấy."

16.

Cha ta sắp trở về biên cương rồi.

Người định đem Lý Tự An theo cùng.

Lý Tự An hỏi Người: "Vậy giang sơn tính sao?"

Cha ta quay lại nhìn Ngài: "Cứ vứt ở đây đi."

Hai người nhất thời im lặng, không nói nên lời.

Cho đến khi cha ta lại lên tiếng: "Ngươi bảo ta thay ngươi trấn thủ biên cương, ta đã giữ gìn mười sáu năm rồi. Ngươi không muốn kiểm tra thành quả một chút sao?"

Lý Tự An thở dài: "Năm xưa thế cục nguy cấp, ta không nói như vậy, ngươi sẽ không chịu đi."

Cha ta gật đầu: "Ta biết, cho nên ta đã đi. Thế nhưng năm xưa ngươi nói, sẽ đến biên cương tìm ta."

Lý Tự An trầm mặc rất lâu: "Vậy xin ngươi, chờ ta một chút."

Người trưởng thành nói chuyện, chỉ cần chấm dứt đúng lúc.

Lý Tự An xoay người rời đi. Cha ta nắm ch/ặt dây cương, thở dài sâu thẳm.

Người quyết định tự mình rời đi trước: "Quân Quân, hai đứa phải sống thật tốt. Nếu hắn đối xử không tốt với con, nhớ gửi tin cho ta, năm mươi vạn đại quân ở biên cương sẽ là hậu thuẫn của con."

Thân hình Lý M/ộ Khanh khẽ khựng lại, chàng khẽ hứa hẹn: "Trẫm sẽ tiếp tục tu học Nam Đức." Nam Đức a! Bảo đảm cho ngươi cả đời vinh hoa phú quý.

Cha ta quay đầu ngựa, ngoái nhìn cung thành, khóe môi khẽ cong: "Đây hẳn là lần cuối cùng gặp lại ở kinh thành rồi. Phi!"

Bởi vì quá đỗi đ/au lòng, nên Người cưỡi ngựa chạy nhanh như bay. Đến nỗi khi Lý Tự An mang đồ đạc ra, Người đã đi xa ba dặm đường rồi.

Lý Tự An im lặng một lúc, sau đó tự hỏi, "Không phải chứ, bộ ta không cần mang hành lý sao?"

Ta và Lý M/ộ Khanh ngỡ ngàng nhìn nhau, ngơ ngác quay đầu lại. Nước mắt còn chưa kịp lau khô.

Lý Tự An cho xe ngựa chứa đầy hành lý đi chậm rãi phía sau. Tự mình cưỡi ngựa đi trước để đuổi theo người kia.

Ta và Lý M/ộ Khanh cười nói cùng nhau bước về.

Nắm c.h.ặ.t t.a.y nhau.

Quãng đời còn lại có nàng/chàng.

(Hết Truyện)

Én giới thiệu một bộ cổ đại hài hước khác do Én đăng trên MonkeyD nè:

TÊN TRUYỆN: CON ĐƯỜNG TẨY TRẮNG CỦA KẾ MẪU ĐỘC ÁC

Tác giả: Mang Quả Toan Nãi

Ta xuyên thành kế mẫu đ/ộc á/c, đang hànhz hạz nhi tử của phu quân.

Nhi tử g/ầy gò yếu ớt này sau này sẽ trở thành quyền thần, l/ột da rút gân ta.

Bàn tay ta đang cầm roj chợt run lên: "Đánh vào người con nhưng đ/au ở lòng ta, bảo bối, con có hiểu nỗi khổ tâm của nương không?"

1.

Ta mở mắt, thấy trước giường có một nam hài sáu, bảy tuổi đang quỳ.

Giờ đã là cuối Thu, nhưng thằng bé lại để trần nửa trên, tấm lưng g/ầy guộc đầy vết roj. Đôi mắt đen kịt nhìn chằm chằm vào ta, tràn đầy h/ận th/ù và sát khí.

Đúng vậy, ta đã nhìn thấy sát khí trên người một nam hài.

Ta gi/ật mình kinh hãi.

Ta nhớ ra rồi, ta đã xuyên vào một cuốn tiểu thuyết ngược luyến cổ xưa, trở thành một nữ phụ pháo hôi — kế mẫu đ/ộc á/c của nam chính Giang Thời.

Sau này Giang Thời sẽ trở thành Thủ phụ đương triều, quyền khuynh thiên hạ, rồi sai người nh/ốt ta vào địa lao, hànhz hạz suốt ba năm, cuối cùng l/ột da rút gân ta đến c.h.ế.t.

Nhìn cây roj bên cạnh, ta nuốt nước bọt.

"Có giỏi thì đ.á.n.h c.h.ế.t ta đi, bằng không đợi phụ thân ta về, ta sẽ bảo ông g.i.ế.c ngươi!" Giang Thời siết ch/ặt tay, nghiến răng nghiến lợi trừng mắt nhìn ta.

Mắt ta chớp một cái, hai hàng nước mắt to tròn lăn dài. Ta lao đến ôm lấy Giang Thời: "Đánh vào người con nhưng đ/au ở lòng nương đây, bảo bối, con có hiểu nỗi khổ tâm của mẫu thân không?"

Giang Thời:?

Thằng bé tức gi/ận giãy dụa trong lòng ta, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng: "Ngươi, cái đồ nữ nhân x/ấu xa này lại giở trò gì nữa!"

"Thôi, giờ con còn nhỏ, nói những chuyện này con cũng không hiểu. Đợi sau này con lớn lên, con sẽ hiểu được lòng khổ tâm của mẫu thân."

Lần này “ta” đ.á.n.h Giang Thời, là vì thằng bé đói quá đi ra sông bắt tôm cá, “ta” chê nó làm mất mặt “ta”, nên xách về nhà đ.á.n.h cho một trận.

"Sau này không được đi ra bờ sông, nguy hiểm lắm, nếu con có chuyện gì, nương biết sống sao đây. Nương không thể thiếu con đâu, Thời Thời à—!" Ta lau nước mắt, kéo Giang Thời đứng dậy, tìm y phục trong tủ đưa cho thằng bé mặc.

Tìm mãi mới phát hiện trong tủ toàn y phục của riêng ta, áo lót mùa Thu, áo bông, cái gì cũng có. Còn y phục của Giang Thời thì cuộn thành một cục, ném ở một góc.

Ta giũ cục vải rá/ch nát đó ra, đó là chiếc áo đơn rất mỏng, bẩn đến mức không nhìn ra màu gì, còn có mấy cái lỗ thủng.

Giang Thời gi/ật lấy y phục từ tay ta mặc vào: "Không cần cái thứ nữ nhân x/ấu xa giả vờ tốt bụng!"

Giang Thời mặc xong y phục, trông càng g/ầy yếu hơn, cả người bẩn thỉu như một tiểu ăn mày.

Ta ngượng ngùng giải thích: "Muốn nhi tử được bình an, phải có ba phần đói và lạnh, nương để con mặc ít ăn ít, là đang tôi luyện gân cốt cho con, vì sức khỏe của con, hiểu không?"

Giải thích thì gượng gạo, nhưng có còn hơn không. Tranh thủ lúc thằng bé còn nhỏ, ta cứ lừa xem sao.

Giang Thời lườm một cái, m/ắng: "Khụ, cái đồ nữ nhân x/ấu xa, ngươi coi ta là hài tử ba tuổi sao?"

2.

Giang Thời quay đầu đi ra khỏi phòng, vào nhà bếp nhóm lửa, ta vội vàng đi theo.

Thôn làng chúng ta sống tên là Đào Hoa Ổ, là một thôn nhỏ bình thường. Phụ thân của Giang Thời, Giang Mộc Viễn, là một thợ săn trong thôn.

Mẫu thân của Giang Thời sinh thằng bé xong thì băng huyết mà c.h.ế.t. Giang Mộc Viễn thường xuyên vào núi săn b/ắn, có khi đi mấy ngày, không thể chăm sóc con, nên muốn tìm một nữ nhân trong thôn để tục huyền.

Một nam nhân góa vợ mang theo nhi tử như vậy, vốn dĩ không ai muốn gả, ngoại trừ “ta”, nữ nhi ngốc của một nhà phú hộ - Tô Cẩm.

Giang Mộc Viễn trông rất tuấn tú, “ta” đe dọa cha mẹ, sống c.h.ế.t đòi gả cho hắn. Nào ngờ vừa gả đến, Giang Mộc Viễn đã bị trưng binh, ra ngoài tòng quân. Trong nhà chỉ còn lại hai người ta và Giang Thời.

Ta ôm một bụng tức gi/ận không có chỗ trút, liền trút gi/ận lên Giang Thời. Giang Thời cũng là một hài tử ngang ngạnh, không chịu yếu thế nửa phần, lâu ngày, mới trở thành cục diện như bây giờ.

Dù sao cũng là một hài tử, Giang Thời ngồi trước bếp, vừa nhóm lửa vừa lén lút lau nước mắt.

Ta muốn đến gần an ủi thằng bé, rồi nghe thấy thằng bé nói nhỏ: "Đây là tay của người nữ nhân x/ấu xa, ta vặn g/ãy ngươi!"

"Đây là chân của người nữ nhân x/ấu xa, ch/ặt thành hai nửa!"

Giang Thời dùng sức bẻ đôi khúc củi trong tay, ném vào bếp lửa.

Ô ô ô, con đừng như vậy, ta sợ!

Ta đành phải lui ra, đi lại vòng vòng ngoài cửa, trong lòng đã có chủ ý.

Lấy lòng phu quân thì khó, nhưng lấy lòng hài tử, chẳng phải chỉ cần cho chút đồ ăn ngon, đồ chơi hay sao?

Ta xắn tay áo, đi vào nhà bếp nấu ăn.

Thức ăn của “ta” và Giang Thời được nấu riêng, mỗi ngày “ta” chỉ bốc một nắm gạo nhỏ cho thằng bé, thằng bé chỉ có thể nấu cháo loãng mà ăn. “Ta” thì ăn cơm trắng, mỗi ngày còn rán thêm hai quả trứng.

Ta ở bên cạnh thoăn thoắt thái khoai tây, Giang Thời đã múc cháo loãng của mình ra khỏi nồi, đựng trong một cái bát sứt mẻ, để bên cạnh cho ng/uội.

"Hôm nay con đừng ăn cái này, ăn cơm cùng nương đi!"

Vừa dứt lời, Giang Thời đã cảnh giác ôm lấy cái bát của mình: "Đồ nữ nhân x/ấu xa, ngươi muốn làm gì?"

Giang Thời có á/c ý với “ta” quá lớn, giờ đây ta làm gì, thằng bé cũng nghĩ ta muốn hại thằng bé. Thằng bé cũng không quan tâm cháo còn nóng, vừa thổi vừa vội vàng húp một hơi hết sạch.

3.

Thôi vậy, băng giá ba thước không phải ngày một ngày hai mà thành, ta chỉ có thể từ từ tính kế.

Ngày hôm sau, ta ngủ một giấc đến khi Mặt trời lên cao, lúc tỉnh dậy, Giang Thời đã gánh một gánh củi lớn quay về, đang ngồi xổm trong sân, dùng một cành cây nhỏ vẽ vẽ viết viết trên đất.

Thôn bên có một trường tư thục, Giang Thời thường nhân lúc đi nhặt củi mà lén lút đến đứng ngoài cửa sổ nghe lỏm. Bị bọn trẻ trong trường phát hiện, chúng ùa ra đ.á.n.h thằng bé.

Giang Thời chỉ có thể chạy về nhà. Thằng bé đặc biệt thông minh, có thể nhớ những gì đã thấy qua. Sau này khi gặp được nữ chính, nữ chính đã tài trợ cho thằng bé đi học. Giang Thời một bước lên mây, năm mười tám tuổi thi đỗ cả ba kỳ thi Hương, Hội, Đình, từ đó bước lên con đường quan lộ.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Tình Yêu Và Trò Chơi Kinh Dị

Chương 12
Năm thứ ba kể từ khi tôi xuyên thành NPC trong một trò chơi kinh dị. Tôi lại bị sếp quái vật mắng vì không đạt chỉ tiêu công việc. Thế là tôi nhắn tin than thở với người yêu quen qua mạng: 【Bị người chơi đánh cho tơi tả thì thôi đi.】 【Sếp còn suốt ngày chê em ngu nữa.】 【Xin cuộc đời hãy đối xử tử tế với một người già hai mươi tuổi.jpg】 Giây tiếp theo. Tin nhắn của tôi bất ngờ bật lên trên bảng điều khiển của BOSS. Mà hắn còn lập tức tạm dừng cuộc họp. Dùng xúc tu trả lời với tốc độ chóng mặt. 【Không giận nha bảo bối, sếp của em đúng là đồ đại ngốc.】 【Đợi anh họp xong, anh mua đạo cụ phiên bản mới nhất cho em~】 Tôi nhìn màn hình. Cả người nổ tung tại chỗ. Khoan đã... Anh trai à. Người tôi yêu qua mạng... Chẳng phải là nam chính đứng đầu bảng xếp hạng của trò chơi tình yêu bên cạnh sao?! Sao tự dưng lại biến thành BOSS của chính trò chơi kinh dị nhà mình thế này!?
11.95 K
4 Ta Gặp Cừu Non Chương 8
10 Trông Anh Dữ Quá Chương 15
11 Nacho Chương 22

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Sau Khi Cậu Em Nghiện Dính Người Không Còn Quấn Lấy Anh Trai Nuôi Thẳng Nam

Chương 13
Tôi xuyên vào một cuốn tiểu thuyết ngụy huynh đệ trên một trang truyện nào đó, trở thành cậu em trai nuôi nghiện anh trai nam chính. Ngày nào cũng quấn lấy anh, dây dưa không dứt, đòi hỏi vô độ. Trên sân thượng, trong phòng tắm, phòng làm việc, trước cửa sổ sát đất... Cho đến khi giá trị thù hận tăng vọt lên 99, tôi mới hoảng hốt phát hiện mình không hề xuyên vào truyện ngụy huynh đệ gì cả, mà là một bộ tiểu thuyết nam chính sảng văn! Trần Giang Dạ là trai thẳng! Từ đó về sau, tôi nơm nớp lo sợ, cẩn thận từng li từng tí, không dám chủ động trêu chọc anh nữa. Trời vừa tối là tôi ra khách sạn ngủ, không dám về nhà. Thậm chí còn chủ động đề nghị chia tay, hy vọng có thể giảm bớt sự căm ghét của anh đối với mình. Thế nhưng người đàn ông ấy cuối cùng cũng không nhịn được nữa. Hai mắt đỏ ngầu, hoàn toàn mất kiểm soát, giam chặt tôi trong lòng, từng câu từng chữ đều như phát điên: “Vì sao em không còn trêu chọc anh nữa?” “Là anh già rồi...” “Hay là tên có size XL bên ngoài kia đã làm em thỏa mãn rồi?”
Boys Love
Đam Mỹ
Hiện đại
361
Cao Vải Chương 8
Ấu Hành Chương 7