Tôi chạy trốn theo sự chỉ dẫn của hệ thống.
Sau khi đôi mắt lành hẳn.
Tốc độ bỏ chạy của tôi càng nhanh hơn.
Khi chạy đến sân biệt thự.
Lăng Dực không biết từ đâu xuất hiện.
Ôm ch/ặt lấy chân tôi.
"Bố ơi, dẫn con theo với."
"Lăng Tiêu không cần con."
Lòng tôi mềm lại.
"Được thôi."
Nghĩ đến việc sau khi tôi rời đi.
Nếu hai nhân vật chính thực sự đến với nhau.
Tình cảnh của Lăng Dực chắc chắn sẽ càng khốn đốn hơn.
Thế là tôi bế thằng bé lên.
Nhưng chợt nhận thấy trên cổ áo nó đeo một chiếc máy quay siêu nhỏ.
Lúc này.
Nó đang nhấp nháy ánh đỏ.
Một luồng khí lạnh thấu sống lưng.
"Cái này là gì?"
Tôi tưởng mình nhìn nhầm.
Có lẽ chỉ là đồ trang trí đồ chơi.
Bàn tay non nớt của Lăng Dực nắm lấy camera.
"Là máy quay phim đó ạ~"
"Lăng Tiêu tặng quà sinh nhật ba tuổi của con."
"Con đeo nó hai năm rồi."
"Ở công viên giải trí, chính nhờ nó mà tìm được bố đó."
Nó nở nụ cười trẻ thơ.
Thì ra.
Kẻ đứng sau chiếc máy quay —
Lăng Tiêu.
Hắn không trốn nữa.
Mà bước ra ánh sáng.
Tay cầm gậy đ/á/nh golf.
Nụ cười đ/ộc địa.
"Làm m/ù mắt."
"Bẻ g/ãy chân."
"Nh/ốt lại."
...
"Thế là em sẽ không dám mơ tưởng chạy trốn nữa."
Tôi lùi từng bước.
Lưng đụng phải bụi cây.
Không lối thoát.
"Dư Lạc Ý, em lại định bỏ rơi chúng tôi, trốn đi mất tích?!"
"Em biết đấy, tôi c/ăm h/ận em."
"Nhưng điều tôi gh/ét nhất là em sẽ ch*t."
Hắn từ từ khom xuống.
Nắm lấy mắt cá chân tôi.
Như tín đồ ngoan đạo nhất của thánh thần.
Thực hiện lời cầu nguyện chân thành nhất.