Biệt Cửu Tình Thâm

Chương 5

17/07/2024 10:30

5.

【 "Cô ấy không phải là đứa con hoang không mẹ, cô ấy chính là người của tôi, mày là cái thá gì mà dám xen vào!"

Nắm đ/ấm của Kỳ Yến vung lên hướng về phía người đứng đối diện. 】

Câu nói vang lên vào mùa hè năm ấy, không biết là xuất phát từ sự thương hại hay có ý gì khác nhưng thật sự đã chạm đến tim tôi.

Lúc tôi vẫn còn đang ngẩn người thì Kỳ Yến đã đẩy cửa bước vào.

Anh ấy rất cao, tôi phải ngẩng cao đầu mới có thể nhìn thấy anh ấy.

"Cô rời bỏ tôi là vì gã đàn ông trung niên vừa nãy đúng không?"

"Hắn ta cho cô căn nhà này à?"

"Kiều Vãn, cô còn chút liêm sỉ nào hay không?"

Bỗng dưng đụng phải đôi mắt u ám của anh ấy, tôi thật không thể nào phân biệt được đây là chất vấn hay vốn dĩ là mỉa mai nữa.

Hóa ra Kỳ Yến nhầm tưởng rằng người đàn ông lúc nãy là người chồng mà tôi đã thuận miệng bịa ra lúc trước.

Tôi cũng không biết phải giải thích thế nào bèn gượng cười cho qua chuyện, cố tình đổi chủ đề:

"Anh Kỳ tìm tôi có chuyện gì không?"

Kỳ Yến không lên tiếng nhưng đôi mắt dài hẹp của anh ấy cứ nhìn chằm chằm vào tôi.

Tôi hành động theo bản năng, vô thức lo lắng giấu giếm chiếc nhẫn nhựa trên ngón áp út ra sau lưng.

Kỳ Yến bỗng dưng bật cười, nụ cười mang theo sự châm chọc, khiến lòng tôi hoảng hốt:

"Tất nhiên là có chuyện."

Anh ấy bước từng bước từ từ tiến đến gần tôi, ép tôi dựa vào trước cửa phòng làm việc:

"Kiều Vãn, cô nên biết rằng những kẻ phản bội tôi thì sẽ không bao giờ có kết cục tốt đẹp đâu."

Giọng điệu của Kỳ Yến rất nhẹ nhàng nhưng tôi lại nhìn ra trong mắt anh ấy toàn là sự c/ăm h/ận chán gh/ét.

Thật nực cười là giờ phút này tôi lại chỉ muốn cố gắng lưu giữ mùi hương trên người anh ấy.

"Kiều Vãn, mạn//g sống của cô do tôi nhặt về, nhưng tôi nào có ngờ được rằng người mình bỏ công cưu mang lại là một kẻ vô ơn.”

"Bây giờ cô không biết điều cũng chả sao, tôi sẽ từ từ chờ đến ngày cô bị buộc phải đến quy` gối trước mặt tôi, van xin tôi trong tuyệt vọng."

Cảm xúc Kỳ Yến có chút kích động, cánh tay của anh ấy vung lên suýt chút nữa đ/á/nh văng cửa phòng làm việc.

Tim tôi bỗng chốc hẫng đi một nhịp, tôi hành động theo bản năng vội vàng nắm lấy tay nắm cửa.

Kỳ Yến sững người lại trong chốc lát, khớp ngón tay của anh ấy trở nên trắng bệch.

"Sao thế, phòng đó là của ông chồng già của cô nên mới không thể cho người khác xem à?"

Tôi không đáp lại một lời nào chỉ biết cúi đầu thật thấp nhưng tay vẫn không quên nắm ch/ặt lấy tay nắm cửa.

"Thật bẩn thỉu."

Kỳ Yến bỗng chốc nổi giậ..n rút tay về đồng thời quay người bỏ đi mất.

Anh ấy chỉ lạnh lùng để lại một câu: "Cô và hắn ta, một người cũng đừng hòng chạy trốn."

Sau khi anh ấy đi tôi vẫn đang gục ngã trước phòng làm việc, mất một lúc lâu sau tôi mới định thần lại, vỗ vỗ đầu óc cho tỉnh táo rồi đứng dậy đi đóng lại cửa chính.

Mùi khói th/uốc lá bên ngoài khiến tôi ho sặc sụa.

"Khụ khụ khụ." Tôi che miệng ho khan.

Dáng người này chính là Kỳ Yến.

Không kịp suy nghĩ nhiều, tôi ngẩng đầu nhìn anh ấy và thốt lên: "Anh Kỳ, anh tìm tôi có chuyện gì không?"

Tôi vừa dứt lời, lông mày Kỳ Yến lập tức nhíu lại, nhìn tôi với vẻ mặt nghi ngờ: "Cô vừa hỏi tôi câu này rồi, cô đang nói gì vậy, Kiều Vãn."

Tôi sững người lại một chốc, sau đó vội vàng điều chỉnh lại nét mặt, cười xã giao như không có gì: "Anh nghe nhầm rồi anh Kỳ, tạm biệt, không tiễn."

Bất chấp ánh mắt nghi hoặc của Kỳ Yến, tôi vẫn lập tức đóng cửa lại, cứ như thể đóng cửa lại thì tôi có thể mãi mãi trốn trong căn phòng an toàn của chính mình.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Bị Hủy Hôn Tôi Hẹn Hò Với Bạch Nguyệt Quang Của Hôn Phu

Chương 28
Ngày hủy hôn, tôi tìm đến Beta – “bạch nguyệt quang” trong lòng vị hôn phu của tôi. Beta toàn thân đầy vết thương, đứng giữa võ đài quyết đấu. Trong lòng tôi khẽ rung động, vung tiền gọi dừng trận đấu: “Nếu anh thiếu tiền, có muốn làm việc cho tôi không?” Về sau, Beta trở thành vệ sĩ trung thành nhất của tôi, quỳ xuống trước mặt tôi để mang giày. Thế nhưng vị hôn phu lại cho rằng đó là sự sỉ nhục, tìm đến tận cửa. Dưới áp chế của pheromone Alpha đầy bạo ngược, tôi gần như ngất đi. Không ngờ Beta lại ôm tôi vào lòng, pheromone còn mạnh mẽ hơn bao trùm lấy tôi: “Thiếu gia chỉ là ban thưởng cho tôi thôi, anh thì hiểu cái gì?” Nhưng mà… Beta thì làm sao có pheromone được?
14.37 K
2 Quỷ Đào Hoa Chương 10

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Quyến rũ sau hôn nhân

Chương 7
Sau khi kết hôn vì lợi ích, tôi và Tưởng Tư Ngôn sống chung một cách thuận buồm xuôi gió. Nhưng con mèo của anh ta đêm nào cũng đúng giờ đến cào cửa phòng tôi. Nó thậm chí còn kéo tấm ảnh cưới từ album ra, đẩy đến trước cửa phòng tôi. Mọi chuyện chỉ vỡ lẽ khi tôi tình cờ mở máy tính của Tưởng Tư Ngôn. Trên màn hình hiện rõ mồn một một trang diễn đàn ẩn danh: [Sau hôn nhân sắp đặt, bạch nguyệt quang quay về, có nên ly hôn không?] Tất cả bỗng trở nên hợp lý. Tôi lặng lẽ về phòng thu dọn hành lý. Không lâu sau, con mèo lại đẩy chiếc nhẫn cưới tôi chưa từng đeo qua khe cửa. Ngay sau đó, tiếng gõ cửa vang lên. Tưởng Tư Ngôn ôm gối đứng ngoài hành lang: "Vợ ơi, chẳng phải bạch nguyệt quang của em đã về rồi sao? Vậy danh phận của anh có thể được trả trước một chút không?" "Cho anh mượn nửa chỗ nằm... được không?" #NORE
Hiện đại
Ngôn Tình
Tình cảm
4
Yêu Thầm Chương 7