NHỮNG VỤ ÁN RÚNG ĐỘNG TRUNG QUỐC

Chương 5: Bắt giữ

26/08/2025 18:13

Trời dần tối, Trình Hoa Nhân bò trên tường, cẩn thận nhích từng chút một.

Hắn nhìn thấy phía dưới ngày càng nhiều cảnh sát, sợ rằng nếu cử động mạnh sẽ bị phát hiện.

Bất ngờ, một giọng hét vang lên: “Hắn ở trên tường kìa!”

Thì ra một nữ cảnh sát thuộc phân cục Đông Thành vừa leo lên tường thành Tử Cấm Thành, thấy một bóng đen đang bò trên tường ở cửa Hy Khánh.

Tiếng hét sắc lạnh đặc trưng của nữ cảnh sát làm Trình Hoa Nhân, tay chân đang bám lên tường trở nên lúng túng, suýt ngã nhào xuống dưới.

Vốn đã hoang mang, nay bị phát hiện, hắn càng quyết tâm thoát thân. Hắn đứng bật dậy, vội vàng lao về hướng tây.

Vừa đứng lên, mục tiêu của hắn trở nên rõ ràng, các trinh sát hình sự đang lục soát bảo tàng châu báu đều nhìn thấy.

“Đứng lại! Chúng tôi đã thấy anh rồi! Anh đã bị bao vây! Mau đầu hàng đi!”, tiếng hô dồn dập vang vọng khắp bốn phía trong sự tĩnh lặng của hoàng cung trong đêm tối.

Trước đó, trong lúc hoảng lo/ạn, chiếc giày trái đã rơi mất, cho nên hắn vứt luôn chiếc còn lại, rồi tháo cả ba lô chứa ấn vàng của Trân phi, ném ra ngoài.

Hắn nghiến răng, phóng vọt lên mái điện Nam Tam Sở.

Nam Tam Sở, tức nơi xưa kia các hoàng tử ở, còn gọi là “A ca sở”, là cụm cung điện tường đỏ ngói xanh, gồm ba viện, mỗi viện ba lớp nhà trước sau, tổng cộng hơn 200 gian. Tương truyền, Trân phi từng bị giam giữ ở một căn phòng nhỏ trong đó.

Sự di chuyển của hắn lọt vào tầm mắt Triệu Xuân Sinh.

Cách chừng 20 mét, Triệu nhìn thấy hắn cứ dừng lại rồi bò, như con sói trong trò múa rối bóng da lừa.

Triệu áp sát người vào tường, nín thở tiến lại gần: 10 mét, 5 mét, 3 mét…

“Đứng lại! Không được nhúc nhích!”, giọng Triệu run lên vì kích động.

Bất ngờ bị quát, Trình Hoa Nhân gi/ật mình, loạng choạng suýt rơi khỏi tường.

Hai người chỉ cách nhau chừng 1 mét, đến mức nhổ một bãi nước bọt cũng có thể văng trúng đối phương.

Trình Hoa Nhân hoảng lo/ạn, ánh mắt đầy sợ hãi. Triệu vừa đưa tay định bắt, hắn đã nhảy sang bức tường thấp bên cạnh.

“Nếu chạy nữa, tôi sẽ n/ổ sú/ng!”, Triệu hô to, nhưng tay anh chẳng có gì, chỉ muốn hù dọa.

Trình lại càng chạy nhanh hơn.

Để trốn thoát, hắn lao xuống góc khuất ngay dưới Triệu.

Thấy hắn sắp biến mất khỏi tầm mắt, Triệu vội kẹp chân giữ mép mái, dùng cả hai tay bẩy mạnh một viên ngói lưu ly to nặng, giơ lên quá đầu, dốc hết sức ném thẳng xuống lưng hắn: “Cho mày chạy nữa này!”

“Aaa!!” – một tiếng thét x/é toang không gian. Trình ngã nhào, rơi xuống khe hẹp giữa hai bức tường.

“Bịch!”, bụi đất bốc lên m/ù mịt.

Viên ngói ấy nặng tới 8 cân (khoảng 4kg).

Trình bị đ/ập ngất, đến khi cảnh sát c/òng tay vẫn chưa tỉnh. Mặt hắn bị cứa một vết sâu, sau đó phải khâu 8 mũi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Cuồng Cốt

Chương 6
Ta mắc chứng điên cuồng khát máu, năm tám tuổi phát bệnh, đã cắn đứt tai của bà mụ dạy dỗ. Mười ba tuổi mất kiểm soát, đẩy em gái thứ xuống giếng rồi ném theo ba tảng đá lớn. Năm mười sáu tuổi, ta một tay phóng hỏa thiêu rụi lầu thêu, ngồi trên nóc nhà vỗ tay cười lớn. Đáng ghét thay, ta lại là đích nữ duy nhất của Tể tướng gia, không ai dám đưa ta vào tháp điên. Theo di nguyện của nương thân, ta kết hôn với Thế tử trấn Bắc Hầu, ngày ngày uống thuốc đắng đè nén cơn điên, học làm người bình thường. Thế tử với ta kính nhau như khách, cũng tạm hòa hợp. Nhưng hắn lại đúng ngày sinh nhật ta, dẫn về cô em họ. Nàng ta đập vỡ chiếc liễn lưu ly duy nhất mẹ ta để lại, rồi giả bộ hoảng hốt núp sau lưng Thế tử. “Chị dâu sao lại đặt đồ mỏng manh thế này ở ngoài, làm người ta bị thương thì biết ăn năn sao cho đủ.” Thế tử cũng lạnh nhạt phụ họa: “Tống Âm, vỡ rồi cũng chỉ là đồ vô tri, đừng làm em sợ.” Ta nhặt mảnh vỡ dưới đất, lia mạnh về phía cái mồm mép lảm nhảm của hai người. “Không biết nói năng, thì đời đời câm miệng cho ta!”
Báo thù
Cổ trang
Cung Đấu
31
Lướt Mây Chương 8
Ngu Dạng Phiên ngoại 2