Thiếu gia yếu ớt giả chết rồi

Chương 14

09/10/2025 18:14

Giọng nói này khiến tôi r/un r/ẩy, một luồng lạnh buốt xuyên qua toàn thân.

Tôi quay đầu lại, thấy một người đàn ông lạnh lùng mặc vest đen.

"Lục Vân Trạm?"

Hắn không ngần ngại liếc nhìn tôi từ đầu đến chân rồi khẽ cười: "Ừ, là anh đây."

Mấy năm không gặp, Lục Vân Trạm đã mất hết vẻ non nớt, tỏa ra khí chất đàn ông chín chắn.

Tôi liếc nhìn bộ áo hoodie phối quần jean của mình.

Mới bốn năm sao hắn thay đổi nhiều thế?

Lục Vân Trạm siết ch/ặt tôi trong vòng tay, mặt dụi vào cổ tôi thì thầm.

"Tiểu thiếu gia, biết anh tìm em bao lâu rồi không?"

"Anh nhớ em lắm."

Tôi sửng sốt nhưng vẫn đưa tay vỗ nhẹ lưng hắn.

Những năm qua, tôi cũng có đôi lần nghĩ về hắn.

Lục Vân Trạm đưa tôi đến biệt thự, kể tỉ mỉ chuyện xảy ra suốt thời gian qua.

Dòng thời gian giữa thế giới thực và tiểu thuyết khác nhau, tôi mới trải qua bốn năm nhưng hắn đã sống mười năm.

Theo kịch bản tiểu thuyết, hắn trở thành tân binh đình đám giới thương trường.

Hai thế giới kỳ lạ hòa làm một, Lục Vân Trạm sau khi bắt được hệ thống đã biết thân phận thật của tôi.

Từ Hướng Dã đ/á/nh không lại hắn, bị tống sang châu Phi trồng khoai tây.

Nghe đến đây, tôi khẽ co người lại. Liệu hắn có hiểu cho hoàn cảnh của tôi không?

Trước đây tôi từng b/ắt n/ạt hắn, nhiều lúc cũng thấy hắn đáng thương nhưng vì nhiệm vụ đành phải làm vậy.

Lục Vân Trạm nở nụ cười chiều chuộng, ánh mắt sắc lẹm xuyên thấu tâm can tôi.

Hắn xoa nhẹ đỉnh đầu tôi: "Yên tâm, anh yêu em còn không hết nữa là."

Tôi thở phào nhẹ nhõm, không muốn bị đày sang châu Phi như Từ Hướng Dã.

Lục Vân Trạm say sưa giới thiệu từng khu vực trong biệt thự.

"Căn biệt thự này xây cho em đấy, muốn chọn phòng nào cũng được."

Phòng tắm, cửa kính trần nhà, bếp, và cả căn phòng toàn gương...

Những cảnh phim 18+ tự động phát lại trong đầu, nhân vật chính đều biến thành khuôn mặt Lục Vân Trạm.

Không lẽ hắn chơi đồ... tận mức này?

"Cốc cốc."

"Tôi không chọn được không? Tôi có chỗ ở rồi."

Sau khi tốt nghiệp tôi thực tập ở công ty, ở ký túc xá nhân viên.

Dù không sang bằng biệt thự này, nhưng mấy thứ này khiến tôi sợ, cứ nghĩ đến chuyện sắp xảy ra là tôi lại sợ.

Lục Vân Trạm đi theo tôi, ánh mắt dán ch/ặt từng cử động của tôi.

"Tất nhiên, anh tôn trọng ý kiến của Ngôn Ngôn, muốn ở đâu cũng được."

Nói xong, hắn lóe lên ánh mắt kỳ quái.

"Chỉ là tối nay ở lại được không? Chỉ một lần thôi, anh nhớ em lắm rồi, có nhiều điều muốn nói."

Một đêm?

Cũng được thôi, tôi chưa từng ở biệt thự lớn thế này, xa hoa hơn cả Ôn gia trước kia.

Tôi thử dò xét, Lục Vân Trạm ngoài vẻ ngoài chín chắn hơn thì tính cách vẫn như xưa.

Như trong tiểu thuyết, vẫn là con chó ngoan ngoãn nghe lời tôi mọi điều.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Yêu qua mạng nhầm thái tử gia

Chương 15
Em trai tôi là một đứa tóc vàng hoe, đã thế còn mắc bệnh lụy tình nặng. Lại một lần nữa nó khóc lóc om sòm vì người yêu cũ, tôi bị ồn đến mức không chịu nổi. Để chữa dứt điểm cái bệnh não tàn của nó, tôi lén dùng tài khoản phụ kết bạn với nó để yêu đương qua mạng. Yêu đương suốt nửa năm, lừa sạch bách tiền lì xì của nó xong, tôi thấy công đức đã viên mãn bèn rút lui trong êm đẹp. Vừa hớn hở chuẩn bị ra chế giễu nó, tôi bỗng vô tình lướt trúng một video quay cảnh thái tử gia hắc đạo đang ôm điện thoại lau nước mắt: "Cái thằng trời đánh thánh đâm nào, sao vợ tôi tự dưng lại block tôi rồi?" "Tôi là một người đàn ông truyền thống, em ấy nhìn sạch sành sanh cơ thể tôi rồi giờ định vô trách nhiệm à?" Có gì đó sai sai. Sao cái ảnh đại diện WeChat nói chuyện với hắn trông giống của tôi thế nhỉ? Giây tiếp theo, thằng em tôi hớn hở đi ngang qua sau lưng: "Anh ơi, em làm hòa với bảo bối rồi! Lần này em quyết không thèm làm món đồ chơi của người ta nữa đâu!" Tôi đứng hình mất năm giây. Toang rồi, tôi cua nhầm đối tượng yêu mạng rồi!
Boys Love
Đam Mỹ
Hài hước
206
Nam Chi Chương 7