Trông Anh Dữ Quá

Chương 14

03/06/2026 11:20

Gọi mấy tiếng liền vẫn không thấy trả lời.

Chắc anh xuống lầu m/ua bóng đèn rồi.

Dù sao trong nhà cũng chỉ có một mình, tôi quyết định quấn khăn tắm rồi đi ra ngoài.

Vừa đi đến phòng khách thì cửa mở, bốn mắt chạm nhau, cả hai đều sững sờ.

Tôi chạy thẳng vào phòng ngủ rồi khóa trái cửa lại.

Sau khi thay đồ ngủ, tôi lười không muốn cử động nữa, nằm trên giường lướt điện thoại.

Sự cố ngượng ngùng vừa rồi lập tức bị tôi ném ra sau đầu.

Tiếng gõ cửa vang lên.

"Ôn Ngôn, anh mang sữa đến cho em đây."

"Ồ, anh cứ tự mở cửa vào đi."

"Cửa bị em khóa rồi."

Tôi nhảy xuống giường mở cửa, ực ực uống cạn ly sữa.

Như mọi khi, tôi nói "chúc ngủ ngon" với anh rồi định đóng cửa lại.

Cánh cửa bị anh chặn lại.

Tôi ngẩn người: "Có việc gì ạ?"

Yết hầu anh chuyển động, giọng nói khàn đặc: "N/ợ vẫn chưa tính xong đâu."

Anh bước tới một bước, lòng bàn tay nóng rực áp vào eo tôi, đôi mắt sâu thẳm nhìn chằm chằm vào tôi: "Đã đến lúc chúng ta nên thực sự trở thành vợ chồng rồi nhỉ."

Cơ thể tôi không kìm được mà run lên.

Lục Yến Lễ thừa cơ hội, lúc tôi không phòng bị liền bế thốc tôi lên, đặt xuống giường, nụ hôn này nồng nhiệt hơn bất cứ lúc nào trước đây.

Ba tiếng sau, tóc anh hơi ướt, trên gương mặt điển trai vương chút sắc đỏ nhàn nhạt.

"Em có thấy khó chịu ở đâu không?"

Bốn mắt nhìn nhau, tôi thấy hơi ngượng ngùng và x/ấu hổ.

Tôi nhắm nghiền mắt, vùi đầu vào trong chăn.

Ga giường đã ướt, Lục Yến Lễ trực tiếp kéo chăn ra.

"Nóng đến đổ cả mồ hôi rồi, chân còn mỏi không, có cần anh bế đi tắm không?"

Tôi: "..."

Tôi lườm anh một cái, vịn eo đi vào phòng tắm.

Thực ra không đ/au như tôi tưởng tượng, chỉ là quá trình đó hơi không quen, mặc dù Lục Yến Lễ đã rất kiềm chế rồi.

Lúc bước ra, ga giường đã được thay mới, cửa sổ cũng mở ra cho thoáng khí.

Vì quá mệt, tôi đổ gục xuống giường rồi ngủ thiếp đi.

Sáng hôm sau, tôi bị nóng mà tỉnh giấc, người đẫm mồ hôi, bộ đồ ngủ ướt sũng dính ch/ặt vào da th!t.

Trên đỉnh đầu truyền đến giọng nói ngái ngủ pha chút khàn đặc của người đàn ông.

Đầu óc tôi lập tức trống rỗng, nín thở.

"Hôm nay anh không... đi chạy bộ à?"

"Hôm nay đổi cách khác."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Trúc Mã Không Yêu Tôi

Chương 13.
Tại nhà chàng trai mà tôi thầm thương trộm nhớ, tôi vô tình bắt gặp một cô gái đang quấn khăn tắm. Chắc cô ấy vừa tắm xong, tóc vẫn còn nhỏ nước, hai má ửng hồng. Cửa phòng ngủ chính vẫn mở, bên trong là một khoảng tối mờ ám. Thật khó để tôi không liên tưởng đến những chuyện đã xảy ra giữa bọn họ. Tôi thậm chí còn lờ mờ ngửi thấy chút mùi tanh lợm giọng phảng phất trong không khí. Tiêu Hoài à Tiêu Hoài, chàng trai tôi đã thích mười năm trời, hôm nay đã xảy ra quan hệ với cô gái khác mất rồi. Đoạn tình cảm đơn phương kéo dài đằng đẵng suốt mười năm, đến giây phút này, tôi cuối cùng cũng đã triệt để bỏ cuộc.
77.18 K

Mới cập nhật

Xem thêm