Tôi nghĩ, trên đời này thật phức tạp. Một người đ/á/nh tôi gần ch*t lại nói là vì tôi tốt. Nhưng công tử vốn thông minh nhất thiên hạ, người nói sao thì tôi tin vậy.
.
Đêm ấy vết thương bị nhiễm trùng, tôi sốt cao suốt một đêm. Trong mơ, Tống Lễ vừa ôm tôi vào lòng, ngay giây sau đã cầm song ki/ếm đ/âm xuyên người tôi. Tôi toát mồ hôi lạnh, choàng tỉnh từ á/c mộng, hiếm hoi thấy lòng mình có chút u sầu.
Những ngày sau, có lẽ để bù đắp, công tử ngày nào cũng nghĩ cách mang đủ loại đồ ăn ngon cho tôi. Nằm trên giường một tháng, mặt tôi tròn thêm một vòng. Sư phụ nhìn vòng eo mà lo lắng, than thở rằng nếu tôi còn b/éo nữa thì e rằng kh/inh công chẳng thi triển nổi. Cuối cùng không chịu nổi, ông sai tôi đi áp tiêu, coi như gi/ảm c/ân.
Áp tiêu được nửa đường, bỗng xuất hiện một đại hiệp bịt mặt. Tôi vội bảo người khác mang hàng đi, còn mình ở lại xử lý. Đối phương đội đấu lạp, một thân bạch y, lười nhác nằm trên cành cây, mặc cho đám người hốt hoảng rời đi.
Đợi mọi người đi hết, tôi mới nhận ra hắn hẳn là nhằm vào tôi. Tôi nghĩ mình chỉ là một hộ vệ, nào có tư cách để người ta phái sát thủ đến gi*t. Nhất thời còn thấy… có chút “được sủng mà kinh” nữa.
Đại hiệp đáp xuống trước mặt, ngắn gọn: “Từ bỏ Tống Lễ, ta sẽ tha cho ngươi.”
Tôi chưa từng gặp sát thủ nào ngông cuồ/ng như vậy. Tôi rút ki/ếm lao lên. Mới hai chiêu, tôi đã giơ tay thề với trăng: “Ta lập tức rời khỏi Tống Lễ.”
Rồi quay về phủ tìm sư phụ, muốn ông b/áo th/ù. Nhưng bao nhiêu người được phái đi, nửa tháng trôi qua vẫn không có tin tức.
Một tháng sau, tôi ra ngõ ăn móng giò, lại gặp hắn. Ý nghĩ đầu tiên trong đầu: “Mạng ta hết rồi.” Lần này chắc không may mắn như trước. Tôi vừa nghĩ vừa lùi lại, rồi quay người bỏ chạy.
Không biết chạy bao lâu, đến khi kiệt sức không chạy nổi nữa, tôi dừng lại, chuẩn bị liều mạng một phen.
Hắn như bị trêu chọc, mặt hiện chút gi/ận, giọng trầm: “Ngươi lừa ta.”
Tôi nghĩ mình vốn chẳng phải đối thủ, lần này chắc chắn khó thoát. Thế nên tôi ngạo nghễ đáp: “Lừa ngươi đó.”
Hắn cau mày, dường như bị thái độ “dầu muối không vào” của tôi chọc gi/ận, không nói thêm lời nào, rút ki/ếm lao tới.
Trong khoảnh khắc điện quang hỏa thạch, tôi và hắn đã giao đấu mấy chiêu…
Không biết từ đâu xuất hiện một đứa trẻ, ngơ ngác đứng tại chỗ. Đúng là “nhà dột lại gặp mưa đêm”, tôi chỉ có thể vội vàng thu ki/ếm.
Ngay giây sau, một tia sáng lạnh lóe lên, mũi ki/ếm đã kề sát cổ tôi. Đối phương giọng không chút d/ao động:
“Ngươi thua rồi.”
Đứa trẻ ngồi bệt xuống đất, khóc òa. Tôi vốn rất gh/ét loại người gi*t chóc mà còn thích làm ra vẻ.
Tôi mặt không đổi sắc, nhạt giọng:
“Muốn gi*t thì gi*t, đừng để trẻ con nhìn thấy.”
Đối phương nhìn tôi như có điều suy nghĩ, lại dùng ki/ếm gõ nhẹ lên cổ tôi. Khi tôi nhắm mắt chờ ch*t, hắn lại thu ki/ếm, hai tay chắp sau lưng, giọng ung dung:
“Ngươi tưởng Tống Lễ thật sự sẽ bảo hộ ngươi sao? Ngươi sớm đã là quân cờ bị bỏ. Bằng không, vì sao cả Vương phủ xuất động mà vẫn không tìm được tung tích của ta?”
Giọng hắn mang theo vài phần dụ dỗ:
“Không bằng chúng ta đ/á/nh cược một phen. Nếu ngươi mất tích, xem Tống Lễ sẽ thế nào.”
Gió thổi qua, tre xào xạc, xen lẫn tiếng trẻ con khóc. Tôi vốn gh/ét bị thử thách, bởi ngay khoảnh khắc thử thách đã là thất bại. Nhưng hắn không cho tôi lựa chọn.
Hắn lấy đi chiếc ngọc bội bên hông tôi, rồi nh/ốt tôi trong một viện nông hộ ngoài thành, mỗi ngày mang chút đồ ăn.
Thật ra ngày tháng cũng không tệ: có rư/ợu, có thịt, phạm vi nhỏ hẹp, tôi lại b/éo thêm một vòng. Nhìn bóng mình trong gương đồng, hiếm hoi thấy vài phần u sầu của kẻ trung niên phát phì.
Người nh/ốt tôi tên là Thẩm Bất Vi, thị tòng thân cận của Vương Tường. Hắn muốn gi*t tôi để mở đường cho tiểu thư nhà mình. Tôi biết hắn thích Vương Tường, bởi mỗi lần nhắc đến nàng, ánh mắt hắn giống hệt bà vú Tần khi nhắc đến Vương bá — đầy thương nhớ.
Đôi khi Thẩm Bất Vi mang rư/ợu ngon đến, chúng tôi ngồi dưới trăng uống. Khi men say, hắn khuyên nhủ:
“Ta đã ném ngọc bội dính m/áu của ngươi trước cửa Vương phủ. Bao ngày qua, Tống Lễ kia chẳng có động tĩnh. Khuyên ngươi một câu, hãy buông hắn đi. Nếu ngươi trở về, với tính tình của A Tường, ngươi chắc chắn ch*t. Hà tất phải vậy? Ngươi là người tốt, ta không muốn gi*t ngươi.”
Tôi ngẩn ngơ nhìn trăng, trong lòng chỉ nghĩ: hôm nay không biết Tống Lễ có gặp nguy hiểm không, không biết thiếu tôi, người trong phủ có bảo vệ được cậu ấy không. Đời hộ vệ, sống là vì chủ tử. Tống Lễ chính là trụ cột đời tôi, rời khỏi cậu ấy, tôi chưa từng nghĩ phải sống thế nào.
Thẩm Bất Vi thấy tôi “dầu muối không vào”, tức gi/ận rút ki/ếm muốn gi*t. Ki/ếm đã kề cổ mấy lần, cuối cùng vẫn không hạ thủ, chỉ m/ắng:
“Ngươi đúng là kẻ ng/u ngốc nhất thiên hạ!”
Tôi bị nh/ốt mấy tháng, đến khi tiểu thư nhà hắn và Tống Lễ thành thân mới được thả.
Trước khi đi, Thẩm Bất Vi nhìn tôi, giọng nặng nề:
“Tiểu thư nhà ta và chủ tử ngươi đã thành thân. Sau này Vương gia tất là trợ lực lớn nhất cho Tống Lễ tranh ngôi. Ngươi chỉ phá hoại tình cảm phu thê của họ. Ngươi mất tích lâu như vậy, Tống Lễ chưa từng phái người tìm. Tống Trạch, ngươi không quan trọng như ngươi tưởng. Một hộ vệ thôi, Vương phủ chưa bao giờ thiếu. Ngươi không phải kẻ không thể thay thế. Ta không muốn sau này thấy x/á/c ngươi ở bãi tha m/a ngoại thành.”
Nụ cười tự do trên mặt tôi dần biến mất, chỉ còn mơ hồ. Thật ra lời hắn nói đúng chỗ hiểm. Tôi vốn chẳng để tâm sống ch*t, bởi mạng này vốn là Tống Lễ cho, trả lại cũng chẳng sao. Tôi chỉ sợ trở thành gánh nặng cho cậu.
Ý nghĩ xoay vòng trong đầu, tôi lặng lẽ trở về Vương phủ một chuyến. Hôm ấy là ngày Đông chí, quản gia dựng quầy phát cháo trước phủ. Tống Lễ và Vương Tường cùng mặc hồng y, đứng bên nhau phát cháo. Bách tính khen họ là đôi trời đất định.
Tôi lặng lẽ nhìn rất lâu, rồi quay người rời đi. Thẩm Bất Vi nói đúng, Vương phủ không thiếu tôi. Tôi không thể trở về nữa.
Đi đâu thì chưa nghĩ ra, chỉ vô định bước đi. Tình cờ thấy một tiêu cục tuyển người, tôi liền ở lại. Công việc nặng nề khiến cuộc sống đầy ắp, tôi ít có thời gian nhớ đến Tống Lễ. Nhưng mỗi khi rảnh, vô thức lại bước về phía Vương phủ. Có lúc đi được nửa đường, tôi mới bừng tỉnh quay lại.
Tình thế trong kinh thành ngày càng căng thẳng…
Ngay cả dân gian cũng tranh luận không ngớt về việc Thánh thượng nên lập trưởng tử hay lập hiền tài. Nghe nói Tống Lễ đã gặp mấy lần ám sát, nhưng đều ứng phó được. Tôi vẫn không yên tâm, thường cải trang đi quanh Vương phủ dò xét xem có kẻ khả nghi nào không. Quả thật tôi đã bắt được vài tên thám tử lén lút, liền âm thầm xử lý.