Hung Trạch

Chương 22

17/07/2025 11:18

"Ha ha ha ha, lúc đó tôi đã nói gì nhỉ?"

"Cậu ra ngoài hỏi thăm xem, trong toàn giới cảnh sát Tây Nam, diễn xuất của ai tốt nhất?"

"Đương nhiên là, và chỉ có thể là tôi, Trương Dưỡng Đạo!"

Một tháng trước, có một người đàn ông cao ráo, mặc vest chỉnh tề, trông không khác gì doanh nhân thành đạt, bước vào đồn công an.

Vừa vào cửa đã nói mình muốn đầu thú.

Người phụ trách ghi lời khai cho anh ta chính là tôi.

"Họ tên: Vệ Tinh."

"Giới tính: Nam."

"Tuổi: 36."

"Nghề nghiệp: Đồng sáng lập vận tải Kinh Hoa."

"Nội dung khai báo: Cố ý mưu sát bất thành… xin được làm nhân chứng đổi miễn truy tố. Tên thật, tình tiết thật, tố cáo Tổng giám đốc điều hành Kinh Hoa - Lưu Ái Quốc, cùng Tổng giám đốc kinh doanh - Lưu Linh về hành vi buôn m/a túy, hoạt động xã hội đen, cố ý gi*t người…"

Nửa tiếng sau, tôi nhe răng cười nói với Vệ Tinh:

"Kế hoạch của anh khá thú vị đấy, nhưng mà, còn vài chỗ cần hoàn thiện thêm."

"Chỗ nào?"

Vệ Tinh hỏi không hiểu.

"Ví dụ như, cái biệt danh anh đặt không hay, tôi nghĩ gọi là Trương Dưỡng Đạo là tốt nhất."

"Rồi thì, ngoại hình anh trông chững chạc quá, cần trẻ trung hơn, thời thượng hơn. Như vậy mới tạo được hiệu ứng hài hước tương phản – anh hiểu từ ‘mâu thuẫn’ chứ?"

"Quan trọng nhất - cảnh sát phối hợp với anh để lấy chứng cứ ấy, phải là người diễn xuất giỏi. Diễn không tới là toi mạng như chơi."

"Trương Dưỡng Đạo!"

"Có!"

"Anh đang nói nhảm cái gì thế?!"

"Báo cáo lãnh đạo, về việc điều tra lấy chứng cứ tôi có một ý tưởng tuyệt vời!"

"Đi theo tôi đến văn phòng nói."

"Vâng!"

Tôi vội vã chộp lấy mũ, vừa chạy bộ đuổi theo đội trưởng, vừa quay lại nháy mắt với Vệ Tinh nói:

"Anh ra ngoài hỏi thăm xem, trong toàn giới cảnh sát Tây Nam, diễn xuất của ai tốt nhất?"

"Đương nhiên là, và chỉ có thể là tôi, Trương Dưỡng Đạo!"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600

Mới cập nhật

Xem thêm