Tín Nô

Chương 5

21/11/2024 17:42

Tôi vẫn luôn đợi người mang mùi trà trên người.

Tôi muốn anh ta đưa tôi rời khỏi đây.

Nhưng trừ ba ngày kia, sau đó anh ta cũng không xuất hiện nữa.

Ngay khi tôi nghĩ cả đời này mình sẽ không thể ngửi được mùi trà đó nữa.

Anh ta đã tới.

Cùng tới với anh ta, còn có bô lão trong tộc.

Ba đêm đó, tôi đói tới hoa mắt chóng mặt, chưa bao giờ nhìn rõ dáng vẻ của anh ta.

Lần này, ta đã nhìn rõ được anh ta trông như thế nào.

Cao g/ầy, rất thanh tú.

Mùi trà trên người anh ta vẫn thơm giống như trước đây.

Chỉ là, anh ta không phải tới c/ứu tôi, anh ta tới cầu nguyện.

Tôi nhìn anh ta dâng hương với tôi, nhìn anh ta nhét bút lông vào tay tôi.

Nhưng chỉ là anh ta không nhìn thẳng vào tôi một lần nào.

Người trong tộc đều không coi tôi là người.

Bọn họ ngang tàng lấy m/áu của tôi, đút tôi ăn sâu chuột kiến đ/ộc, không cho phép tôi rời khỏi từ đường dù chỉ một bước.

Duy chỉ có anh ta.

Duy chỉ có anh ta đã cho tôi đồ ăn của con người vào lúc tôi đói sắp ch*t.

Tôi cứ tưởng, anh ta coi tôi là con người.

Ba đêm đó, là đêm trôi qua an tâm nhất kể từ khi tôi trở thành tín nô.

Dù rằng anh ta không nói chuyện, chỉ lẳng lặng đứng đó, song tôi vẫn cảm thấy lòng mình an yên.

Đến cả vết thương bị rút m/áu, cũng không còn đ/au nữa.

Nhưng tôi thật là quá ngây thơ.

Anh ta chẳng qua chỉ là tới thăm dò tôi, xem tôi có thật sự biến điều ước của mọi người thành sự thật hay không mà thôi.

...

Anh ta không trả lời tôi.

Chỉ quỳ gối dập đầu ba lần với tôi: "Xin tín nô đồng ý một điều ước của tôi, chị gái tôi sắp ch*t, tôi không muốn chị gái ch*t.”

Anh ta nói xong, một bô lão đứng ra: "Tín nô, mặc dù cậu ấy không phải người trong tộc ta.”

"Nhưng cậu ấy nóng lòng c/ứu chị gái, đã quỳ ở cửa nhà tộc trưởng ba ngày ba đêm, c/ầu x/in cơ hội này.”

"Có câu c/ứu một mạng người hơn xây bảy tòa tháp, đây là việc thiện, xin tín nô hạ bút.”

C/ứu một mạng người hơn xây bảy tòa tháp.

Mạng của tôi thì sao?

Ai c/ứu tôi?

Tôi muốn cười.

Nhưng không cười nổi.

Anh ta không đ/âm kim tôi, nhưng tôi lại cảm giác trên dưới khắp người đều vô cùng đ/au đớn.

Tôi nhịn cơn đ/au, run tay, viết điều ước của anh ta.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Chuông bạc lỡ chạm

Chương 8
Ta cùng trưởng tỷ lên núi hái thuốc, tình cờ gặp Thái tử bị rắn độc cắn. Trưởng tỷ chê bẩn, chính ta đã cứu người. Chàng không nhìn rõ mặt ta, chỉ nhớ chiếc chuông bạc buộc trên mái tóc. Khi ta hút độc cho chàng, tiếng chuông vang lên lanh lảnh. Chàng động lòng, sau khi hồi kinh liền tìm kiếm khắp nơi. Nhưng khi thấy ta với nửa khuôn mặt đầy vết sẹo đứng sau dáng vẻ kiều diễm của trưởng tỷ, chàng khẽ nhíu mày. Hai kiếp trước, chàng đều bị ép phải cưới ta. Kiếp thứ nhất, ta bị giáng từ chính thê xuống làm thiếp, chàng lập trưởng tỷ làm phi. Kiếp thứ hai, ta không cam tâm tranh đấu, cuối cùng cũng giữ được ngôi vị Thái tử phi, cùng chàng bầu bạn suốt một đời. Thế nhưng trước lúc lâm chung, chàng lại nhìn vào bức họa của trưởng tỷ mà than dài: "Đời này của ta, rốt cuộc vẫn chưa được vẹn toàn, tiếc thay, tiếc thay." Sống lại lần thứ ba, trở về đúng ngày Thái tử tìm đến. Ta thưa với phụ thân: "Nữ nhi đã có hôn ước, nguyện nhường công lao cứu Thái tử lại cho trưởng tỷ."
37
6 U U Lục Minh Chương 30.
9 Hồng Trang Sát Chương 8
10 Ba quy tắc Chương 11
11 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 445: Phong Ấn Tượng Đất

Mới cập nhật

Xem thêm