Chờ đến khi về đến nhà, trả tiền taxi xong tôi mới đ/á/nh thức anh dậy, đưa anh vào nhà, tiện thể nhắn tin thông báo cho Lam Ngọc.

Lam Thanh nhìn xung quanh nhà, thấy trên sofa là quần áo vứt bừa bãi, chén dĩa đặt trên bàn chưa dọn. Tôi treo quần áo lên, nhận ra căn nhà bừa bộn cỡ nào, x/ấu hổ nói:

"Anh ngồi xuống chơi đi, để tôi đi dọn qua."

Bình thường tôi sống buông thả lười biếng đã quen, đồ đều là Lam Ngọc dọn. Hôm nay cậu ta đi lên trường, thế nên đồ đạc tôi bày bừa ra đấy không ai chạm qua.

Mất mặt quá, lại để anh trai người yêu nhìn cảnh này.

Lam Thanh không có chê bai gì, ngược lại còn nói:

"Để đó anh dọn cho."

Dứt lời anh để balo qua một bên, xoắn tay áo bê bát đũa vào bồn rửa. Tôi lóng ngóng từ chối, bảo anh mệt cứ nghỉ ngơi, nhưng chân tay vụng về, thành ra lại gây cản trở. Người nhà họ Lam đều có tính nội trợ sẵn hay sao mà Lam Thanh dọn nhoáng qua là xong.

Xong xuôi, Lam Thanh lại gọt trái cây rồi để lên bàn, vui vẻ kéo tôi lại gần, hỏi:

"Anh có mang một đĩa game m/ua từ nước ngoài về, nhà Lam Ngọc cũng có máy chơi game, em chơi chung với anh ha?"

Thái độ Lam Thanh rất dễ chịu, cả người tỏa ra khí chất ôn hòa hiền lành, tôi là tay nghiện game, tất nhiên sẽ đồng ý.

Chúng tôi ngồi đ/á/nh với nhau mấy ván, nói chuyện ngày càng thân thiết, dần tìm ra cả hai có nhiều sở thích giống nhau, nói càng hăng. Trong lúc lơ đễnh, Lam Thanh bất cẩn để tôi giành chiến thắng trong ván game.

Tôi sung sướng cười ha hả, cảm giác đắc ý tràn đầy. Lam Thanh thở dài, buồn bã dựa vào vai tôi:

"Ai da, nãy giờ chơi anh toàn thua không à."

Rồi anh ấy lại nói lời tâng bốc:

"Em chơi cừ thật đó nha. Anh đã từng luyện chơi game này rồi, vậy mà vẫn không thắng được em. Ngưỡng m/ộ quá đi."

Bàn tay anh bắt đầu vỗ lưng tôi, rồi mon men sờ xuống eo.

Tôi gi/ật nảy mình, sởn da gà, vội tránh đi lại bị ôm ch/ặt. Lam Thanh dụi mặt vào vai tôi, dùng chân ôm quấn lấy eo, nũng nịu:

"Anh em mình tâm sự tí không? Bé chim em dài bao nhiêu thế? Có to không? Cho anh xem được không?"

!?

Sao tôi có thể nghĩ người này vô hại nhã nhặn lịch sự được cơ chứ, gien nhà này thì làm gì có người bình thường?

Đúng lúc này Lam Ngọc mở bật cửa, cánh cửa đ/ập vào tường nghe cái rầm chấn động, cậu ta hùng hổ xông vào. Đôi mắt nhìn Lam Thanh đang quấn lấy tôi, mặt đen thui, gân xanh trên trán nổi lên, biểu cảm gi/ận dữ, chộp luôn con d/ao gọt trái cây chĩa về phía anh trai, gầm lên:

"Cút ra ngay, tránh xa anh ấy ra!"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Vẽ Bánh Cho Anh Ta

Chương 14
Vì sợ bị nam chính thuộc kiểu PUA trong truyện đánh ch*t nên tôi quyết định vẽ những tương lai màu hồng với hắn. ‘Em thấy hận bản thân vì là đàn ông, không thể sinh cho anh bảy tám đứa con.’ Lúc lừ/a ti/ền nam chính để tiêu, tôi bày ra vẻ mặt sùng bái: ‘Chồng à, em cảm thấy em không thể rời xa anh ( và ví tiề/n của anh) nữa rồi…’ ‘Đợi sau này em dành dụm đủ tiề/n, nhất định sẽ mua cho anh chiếc nhẫn kim cương thật to, sau đó trói anh bên mình cả đời!’ Mỗi lần cố tình làm mình làm mẩy, tôi lại tủi thân đến đáng thương: ‘Giận dỗi thật sự không phải muốn làm khó anh đâu, chỉ là em yêu anh quá thôi.’ ‘Hết lần này tới lần khác đẩy anh ra, chỉ là để chứng minh… anh thật sự yêu em!’ Nhưng tôi chỉ giỏi nói mồm, chứ chẳng làm thật. Đến chút “phúc lợi” cũng không cho hắn đụng vào. Sau này độ công lược đầy vạch, tôi lập tức xách dép bỏ chạy. Ai ngờ hệ thống xảy ra lỗi, tôi bị ép phải ở lại. Tối hôm đó, nam chính giữ chặt lấy tôi mà “dạy dỗ”. Tôi khóc đến sắp ch*t: ‘Không sinh được đâu, thật sự không sinh được… tôi là đàn ông mà!’”
0
Cô gái bình hoa Chương 8
Nốt tử thi Chương 8