Tôi gi/ật mình ngẩng đầu, phát hiện Thẩm Hành không biết đã đứng sau lưng tôi từ lúc nào.

Hắn đen mặt nhìn chằm chằm vào tôi: "Cậu đã hoàn toàn từ bỏ bài tập lần này rồi sao?"

Khóe môi hắn nhếch lên thành một nụ cười đầy mỉa mai: "Mọi người đều đang thảo luận, còn cậu thì một mình ngồi đây nghịch điện thoại hăng say quá nhỉ."

"Tôi không có nghịch..." Tôi cuống quýt mở màn hình điện thoại, định nói sự thật với hắn ngay lập tức, "Tôi là chủ nhân của cậu..."

"Bớt nhiều lời đi." Thẩm Hành lạnh lùng ngắt lời, đáy mắt tràn đầy sự thiếu kiên nhẫn, "Tôi không muốn nghe cậu giải thích, lần sau mà còn mang rác rưởi đến để qua mặt tôi, thì cậu đúng là không phù hợp để tiếp tục ở lại nhóm này nữa đâu."

Tôi nắm ch/ặt xấp tài liệu mà mình đã thức đêm để viết, tay không khỏi run lên.

Không chỉ vì tức, mà còn vì x/ấu hổ.

Bài tập nhóm 4 người, lại bị tắc nghẽn lâu nhất ở chỗ tôi.

Sửa 3 lần rồi mà vẫn có vấn đề.

Lời hắn nói đúng là đ/ộc địa, nhưng những vấn đề hắn chỉ ra lại thực sự trúng tim đen của tôi.

Tôi nghiến ch/ặt răng.

"Đợi đã..." Đột nhiên, Thẩm Hành vừa ngồi xuống ghế lại nhíu mày, hắn cầm điện thoại đứng dậy, "Buổi thảo luận tạm dừng."

"Hôm nay tôi đột nhiên có việc, ngày mai tiếp tục."

Vừa nói, hắn vừa cầm điện thoại vội vã rời đi với vẻ mặt đầy căng thẳng.

Mọi người ngơ ngác nhìn nhau, không hiểu đã xảy ra chuyện gì.

Chỉ có một nam sinh khác trong phòng tiến lại gần, tò mò lên tiếng: "Trưởng nhóm có phải thất tình rồi không?"

"Tôi thấy lúc cậu ấy ra ngoài cứ gõ phím liên tục, sắc mặt cũng không tốt lắm."

Điện thoại trong túi rung lên không ngừng.

Tôi tắt nguồn luôn, giọng điệu đầy hằn học: "Cái loại người như hắn, xứng đáng đ/ộc thân cả đời!"

Nói xong, tôi ôm xấp tài liệu, mặt đầy oán khí đạp cửa bỏ đi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Dưới đình Hàn Quang

Chương 6
Tân quý nhân mới nhập cung phạm vào khuê danh của bản cung. Bốn mắt nhìn nhau, không khí trở nên vi diệu. Giữa lúc giằng co, Thẩm Chương thản nhiên lên tiếng: "Tĩnh Uyển nghe êm tai hơn, trẫm gọi cũng thuận miệng." Người nhìn về phía bản cung: "Hai chữ Ngọc Uyển, rốt cuộc vẫn có chút dung tục, nàng nên đổi đi thôi." Kiếp trước, bản cung chẳng chịu nhượng bộ. Đường đường là quốc mẫu, sao có thể vì một quý nhân mà đổi tên? Bản cung làm ầm ĩ một trận mới thôi. Thẩm Chương không ưa bản cung nơi nào cũng chống đối. Người cùng bản cung chiến tranh lạnh nhiều năm, lại phong Tống Tĩnh Uyển làm Quý phi, thần sắc mỉa mai: "Phu thê nhiều năm, trẫm vốn chẳng muốn như vậy, tiếc là nàng quá không biết điều." Thâm cung tịch mịch, bản cung chịu đủ mọi dày vò. Sống lại một đời. Bản cung mỉm cười dịu dàng: "Thần thiếp sớm đã muốn đổi khuê danh rồi. Bệ hạ mau giúp thần thiếp suy tính xem, đổi thành tên nào thì tốt?"
Cổ trang
Cung Đấu
0