Cô Vợ Ngọt Ngào Có Chút Bất Lương (Vợ Mới Bất Lương Có Chút Ngọt)

Chương 180: Điệu bộ của hôn quân

05/03/2025 10:05

Editor: Hyna Nguyễn

—————–

Mọi chuyện giống như kiếp trước của cô, Tư Dạ Hàn vô luận chuyện gì cũng chưa bao giờ cấm kỵ cô. Sự tình cực kỳ bí mật đến đâu, dù là phòng ngủ của anh, thư phòng quan trọng hay phòng tối của anh, tất cả đều cứ như vậy không chút kiêng kỵ mở ra ở trước mặt cô.

Bất quá cô cũng có thể lý giải. Có người nào sẽ phòng bị tiểu miêu tiểu cẩu chim tước nhỏ mà chính mình nuôi sao? Dĩ nhiên là không rồi.

Tần Nhược Hi nghe vậy, hướng phương hướng của Diệp Oản Oản nhìn một cái, trầm mặc một cái rồi chớp mắt, cuối cùng cũng không nói gì, bắt đầu cùng Tư Dạ Hàn báo cáo chi tiết cụ thể.

Trong thư phòng an tĩnh, chỉ còn lại âm thanh mạch lạc rõ ràng của Tần Nhược Hi, thỉnh thoảng xen lẫn đôi câu vài lời đáp lại của Tư Dạ Hàn.

Diệp Oản Oản cũng không để ý tới nữa hai người kia, bắt đầu làm bài tập của mình.

Bài tập số học của cô đều đã chất đống thành núi, không còn có tâm sức đi quản cái khác.

Không biết qua bao lâu, trong không khí đột nhiên vang lên “Đông ” một tiếng.

Tần Nhược Hi cùng Tư Dạ Hàn đồng loạt ngẩng đầu lên hướng phương hướng của Diệp Oản Oản nhìn lại.

Sau đó liền thấy, trên đầu của Oản Oản, đang cách một tấm bài thi mong mỏng, đ/ập ở trên bàn.

Nữ hài vành mắt đỏ hoe, nước mắt lả chả nhìn chằm chằm tờ bài thi số học kia, ánh mắt kia giống như cùng nó có th/ù gi*t cha.

Chốc lát q/uỷ dị yên lặng, Tư Dạ Hàn nhéo mi tâm một cái, ra hiệu cho Tần Nhược Hi tạm ngừng, ngay sau đó đứng dậy, hướng Diệp Oản Oản đi tới.

Tư Dạ Hàn đi tới bên người nữ hài đứng lại: “Một đề kia giải không được sao?”

Diệp Oản Oản sửng sốt một chút, khổ sở nâng lên cái trán, “A?”

“Một đề không biết làm sao. ” Tư Dạ Hàn lặp lại, đồng thời đưa ra ngón tay thon dài, chân mày nhíu ch/ặt mà an ủi săn sóc hướng cái trán có chút hồng của cô.

Diệp Oản Oản rụt cổ một cái, phản xạ có điều kiện mà trả lời: “A, đề thứ nhất đề thứ hai thứ ba đề thứ tư đề thứ năm đề thứ sáu đề…”

Tư Dạ Hàn: “…”

Tư Dạ Hàn theo trong ngăn kéo lấy ra hòm th/uốc, bôi th/uốc trên chỗ sưng đỏ trên trán cô, ngay sau đó bắt đầu giảng giải đề mục cho cô.

Mười phút sau, ánh mắt Diệp Oản Oản nhìn Tư Dạ Hàn đã chiếu lấp lánh, giống như sau lưng của anh mọc ra một đôi tiểu cánh trắng tinh.

Nguyên bản cô chẳng qua là thuận miệng hỏi một chút, kết quả không nghĩ tới những thứ công thức tối tăm khó hiểu cùng vấn đề khó khăn kia theo trong miệng anh sau khi nói ra, nhất thời khó khăn biến thành đơn giản.

Trong lúc vô tình, nửa giờ trôi qua.

Tần Nhược Hi đang một mực ngồi ở trên ghế sa lon an tĩnh chờ đợi rốt cuộc mở miệng, “A Cửu…”

Tư Dạ Hàn theo trên tờ giấy nháp ngẩng đầu lên, nhìn về phía Tần Nhược Hi nói, “Em đi về trước đi.”

Từ đầu tới cuối đều thờ ơ như bình thường, Tần Nhược Hi nghe được câu này trong con ngươi rốt cuộc hiện lên một tia chấn động, “Nhưng là sự tình ở sâu thành tối nay nhất định phải…”

“Anh sẽ có chừng mực.”

Tần Nhược Hi bị đ/á/nh gảy câu nói kế tiếp, sắc mặt hơi cương lên, trầm mặc mất mấy giây, rốt cuộc đứng lên, ” Ừ.”

Thu thập tài liệu trên bàn uống trà, Tần Nhược Hi mang ra khỏi cửa thư phòng rời đi.

Thấy Tần Nhược Hi đi, Diệp Oản Oản mình cũng thật ngoài ý liệu của mình a.

Tần Nhược Hi mới vừa nói sự tình khẳng định rất trọng yếu, trên thực tế, sự tình có thể do Tần Nhược Hi phụ trách cũng có chút trọng yếu, nhưng Tư Dạ Hàn bởi vì dạy cô làm bài tập nên loại chuyện này bị dời lại?

Đây cũng là… Thật có điểm gì đó giống điệu bộ của hôn quân a…

Phát hiện cô phân tâm, khớp xươ/ng ngón tay của Tư Dạ Hàn gật một cái mặt bàn, “Nghe rõ chưa vậy?”

“A? Không… Không có! Có thể lặp lại lần nữa không! ” Diệp Oản Oản vội vàng tập trung sự chú ý.

Liền như vậy đi, không cần quản hắn Tư Dạ Hàn là nghĩ như thế nào, cô đang rầu rỉ bài tập số học phải làm sao bây giờ, bây giờ cơ hội khó mà co được, vì vậy cô nên đuổi ch/ặt nắm lấy.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Thiếu gia và tôi

Chương 16.2
Tôi là thiếu gia giả trong một câu chuyện thiếu gia thật giả. Trong nguyên tác, sau khi thiếu gia thật trở về, tôi điên cuồng tìm đường chết để tranh giành sự yêu thương. Thậm chí không tiếc lấy thân mình làm mồi, dùng pheromone dụ dỗ Giang Cảnh Xuyên phát tình, mất kiểm soát trước đám đông. Cuối cùng, tôi bị ba đuổi ra khỏi nhà, rơi vào chốn phong trần, chết thảm ngoài đường trong một đêm đông. Sau khi thức tỉnh, để giữ lấy vinh hoa phú quý của mình, tôi ngoan ngoãn nghe lời thiếu gia thật, hết lòng lấy lòng hắn. Không ngờ, ánh mắt thiếu gia thật nhìn tôi lại ngày càng nóng bỏng. Hắn lén lấy đồ lót của tôi, còn lộ ra răng nanh khi nhìn tuyến thể của tôi. Giang Cảnh Xuyên khẽ cười, ấn tay lên bụng dưới của tôi: “Anh à… sinh cho em một đứa con đi, như vậy sẽ không ai đuổi anh đi nữa.”
333
3 Xe Buýt Số 0 Chương 15
9 Ôm trăng Chương 19
12 Hồi Âm Thầm Mến Chương 24

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Dân ca hát muộn mất rồi, lần này tôi sẽ không đợi nữa đâu.

Chương 8
Theo quy định trong trại, nếu chàng trai muốn cưới một cô gái nào đó, phải hát bài hát định tình trước mặt mọi người trong lễ hội. Trình Dã đã hứa sẽ chọn tôi trong lễ hội đối ca năm nay. "A Nguyệt, đợi anh đeo chiếc vòng bạc vào tay em, em sẽ là người anh chọn." "Anh sẽ không để em mất mặt trước cả trại." Tôi lau đi lau lại những chiếc trang sức bạc, bà nội cười tôi nôn nóng, nói cả trại đều biết bài hát định tình của Trình Dã năm nay là dành cho tôi. Tôi cũng nghĩ vậy. Cho đến đêm trước lễ hội, khi đứng sau nhà sàn, tôi nghe Trình Dã nói khẽ với bạn mình: "Ngày mai anh sẽ trao vòng bạc cho Lê Tinh trước." "Nhà cô ấy thúc giục gấp, anh phải đeo vòng cho Lê Tinh để giúp cô ấy thoát khỏi hôn sự này đã." "Còn A Nguyệt -" Hắn ngập ngừng, giọng nhẹ bẫng: "Cô ấy hiểu chuyện, sẽ không thật sự làm loạn đâu. Lúc quay về dỗ dành một chút là được." Hôm đó tôi đứng giữa đám đông, nhìn hắn đeo chiếc vòng bạc vào tay người phụ nữ khác. Hắn tưởng tôi sẽ khóc, sẽ gào thét, sẽ đợi hắn xuống sân khấu giải thích. Nhưng tôi chẳng nói một lời. Chỉ quay đầu nhận lấy món đồ bạc Lục Trầm Châu đưa tới. Lần này, tôi sẽ là cô dâu của người khác.
Hiện đại
Nữ Cường
Sảng Văn
0