Thỏ Tinh Trúng Thưởng

Chương 15

15/07/2026 14:46

Anh ấy đang làm gì đó.

Đi sớm về khuya.

Tôi phải hỗ trợ một chút.

Chúng tôi lén tới khu phố thương mại gần trường.

Người đông nghịt.

Tôi ăn chơi một chút, rồi đi tìm Chu Cẩn Ngôn trong quán bar.

Chắc anh đang uống rư/ợu.

Chu Cẩn Ngôn… đang đá/nh nhau.

À không.

đ/è người ta ra đá/nh.

Thỏ bối rối!!!

Tôi dùng sức chín trâu kéo anh vào khách sạn Tả Hà nghỉ tạm.

May mà trong bóp anh có CMND nên thuê được phòng.

Trước cửa phòng mở ra, tôi cảnh giác nhìn xung quanh.

Chu Cẩn Ngôn đứng cạnh tôi, buồn ngủ lắc lư.

Vì vẫn đang trong kỳ phát tình, cơ thể tôi uể oải, nóng bừng, thiếu sức sống.

Vào phòng, điều hòa bật thấp quá.

Tôi lạnh đến mức hắt xì hai cái.

Chu Cẩn Ngôn lơ mơ thấy vậy, liền dựa lại gần tôi.

Ủ ấm.

Ơ…

Lão đại cũng tinh tế gh/ê.

“Lạnh à?”

“Dạ…”

Anh cởi áo khoác, nhét vào tay tôi:

“Mặc vào đi.”

Tôi ngoan ngoãn mặc vào.

Oa, vừa ấm vừa thơm.

Thích quá~

Tôi vô thức cầm tay Chu Cẩn Ngôn chơi đùa.

Anh đã quen việc tôi đụng chạm để giảm bớt khó chịu rồi.

Nhưng đột nhiên tôi thấy lạnh sống lưng.

Quay đầu lại.

Hình như… Quách Tả Đạo đang nhìn tôi bằng ánh mắt á/c ý.

Tôi vội quay lại nhìn.

Nhưng trong khách sạn chỉ có nhân viên và người lạ.

Hửm?

Tại sao lại có cảm giác sai sai?

Tôi đứng khựng lại một nhịp, rồi mới đóng cửa phòng.

Trong đầu thoáng qua một suy nghĩ mơ hồ, nhưng lại không nắm được.

Tôi nhớ lại từ lúc năm nhất đến giờ.

Chu Cẩn Ngôn… hình như chưa từng đưa ai đi khách sạn.

Anh quay lại, trong tay cầm hai thẻ phòng giường đôi.

“Sao anh…?”

Không phải say quắc cần câu rồi à?

“A, không sao đâu.”

Giọng anh rất bình thản.

Tôi nhìn anh một giây, trong lòng vẫn thấy là lạ, nhưng cuối cùng cũng không nghĩ nhiều, lẽo đẽo đi theo.

Lần đầu tiên được ở phòng tổng thống cho cặp đôi, tôi thực sự rất tò mò đó!

Nội thất bên trong có ti vi, trái cây bày sẵn.

Tôi xoa tay, hằm hè.

Thơm phức!

Gặm trái cây xịn, tôi mở mấy kênh phải trả phí mà bình thường laptop không xem được.

Càng bấm càng tò mò.

Nhưng người ta nói rồi…

Tò mò hại ch*t thỏ.

Một cái bóng đổ xuống.

Vai tôi nặng đi.

Chu Cẩn Ngôn đứng sau lưng tôi.

Tôi với anh vốn không quá thân, cũng chưa kết bạn đời.

Chỉ là… ngủ chung mấy lần.

“Muốn không?”

N/ão thỏ của tôi vẫn đang quá tải.

“Muốn…”

Tôi nuốt nước miếng.

“Xem TV nhé.”

“…Oke.”

Tôi trả lời nhanh.

Không khí trong phòng bỗng trở nên hơi mờ ám.

Chu Cẩn Ngôn ngồi xuống cạnh tôi.

Anh với tay bật đèn ngủ.

Ánh sáng vàng nhạt rơi xuống, làm cả căn phòng mềm đi một lớp.

Tôi ngượng ngùng chui vào chăn, mắt sáng rực nhìn anh.

Lẹ lên!

Chu Cẩn Ngôn quay đầu nhìn tôi.

Nửa khuôn mặt chìm trong bóng tối.

Rất đẹp.

Dù trông có vẻ mệt, ánh mắt vẫn sáng.

“Vậy em chút nữa mới ngủ.”

YA… HU.

“Nó đàn hồi quá~”

Tôi hưng phấn ngồi bật dậy ở đầu giường, mở TV, rồi quay sang nhìn chằm chằm Chu Cẩn Ngôn.

Anh ngồi cạnh tôi, chiếc khăn bông vắt hờ trên eo.

Cơ bụng rõ ràng, săn chắc.

Nhìn… rất “ngon miệng”.

Chu Cẩn Ngôn quay sang hỏi:

“Em thấy thế nào?”

Phim có rất nhiều thể loại.

Nhưng cái hiện lên trước mắt tôi là một cái tên rất đáng yêu:

“Bé thỏ dễ thương lúc nửa đêm”

Rất tốt.

Thu hút tôi rồi.

“Được ạ.”

Chu Cẩn Ngôn nhướng mày.

“Chắc không?”

“Em chắc chắn.”

Bé thỏ nửa đêm…

Chắc là phim về thỏ đáng yêu ăn khuya?

Tôi cũng hay ăn mà.

Màn hình sáng lên.

Một chàng trai cao lớn, đẹp trai.

Nhìn dịu dàng.

Nhưng giây sau…

Anh ta cầm một con thỏ đồ chơi.

C/ưa đôi.

“Tạch—”

Tia lửa b/ắn ra.

Tiếng kim loại rít lên.

M/áu phun đầy màn hình.

Ánh sáng đỏ hắt lên mặt tôi.

?

? ?

? ? ?

…Đây mà gọi là dễ thương?

Tôi ngồi đơ ra, miếng táo trong miệng chưa kịp nuốt.

Đúng lúc đó—

Điện thoại rung.

Một bài đăng ẩn danh.

Toàn bộ nội dung đều nặc danh.

Nhưng tên người trong bài…

Là tôi.

Là Chu Cẩn Ngôn.

Nếu dám nói trước mặt tôi, tôi còn nể.

Nhưng kiểu núp sau màn hình thế này—

Chỉ là rùa rụt cổ.

Miệng chó không mọc được ngà voi.

“Nam thần cao lãnh như Chu Cẩn Ngôn…”

“Lại dây vào đồ b/ê đ/ê…”

Tôi hóa đ/á tại chỗ.

Đi khách sạn = x/ác định xu hướng?

Tôi đẹp trai chứ tôi là thẳng nam đó?!

Thỏ cũng là con người mà!

Đừng coi thường thỏ như vậy chứ, loài người hai chân!

Tôi nghiến răng.

Định lao ra ngoài xử người.

Mới bước được hai bước—

Cổ áo bị nắm lại.

Tôi quay đầu.

Chu Cẩn Ngôn.

Ánh mắt anh bình tĩnh.

Nhưng khí thế xung quanh đ/è xuống.

Tôi nổi da gà.

Cổ lạnh toát.

“Bình tĩnh.”

Anh gọi điện:

“Tôi cần địa chỉ IP bài đăng này.”

Đầu dây bên kia trả lời rất nhanh.

Anh tắt máy.

Vào phòng tắm.

Rửa mặt.

Tôi ngồi trên giường, tim vẫn đ/ập mạnh.

Một lúc sau.

Tin nhắn tới.

Tôi lén nhìn.

“Tòa A, ký túc xá số 8, phòng 403.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

NPC Ngốc Nghếch Dựa Vào Nhan Sắc Làm Giàu Trong Thế Giới Vô Hạn Lưu

Chương 12
Tôi là một NPC thuộc kiểu "mê hoặc" trong thế giới vô hạn lưu. Hệ thống ban cho tôi một gương mặt đẹp đến mức khuynh quốc khuynh thành, còn công việc là làm "mồi nhử". Nói đơn giản thì chính là dựa vào nhan sắc để lừa người chơi đi lạc vào đường chết. Tôi làm rất tốt. Tốt đến mức thức tỉnh ý thức bản thân, bắt đầu lén kiếm điểm tích lũy cho mình, lừa lấy đạo cụ, cuộc sống còn sung sướng hơn cả người chơi. Sau khi thức tỉnh, tôi phát hiện mình sẽ bị một người chơi cấp S mang mật danh "Phán Quan" xóa sổ. Dữ liệu bị nghiền nát hoàn toàn, đến cả tư cách đầu thai cũng không có. Thế là tôi ngoan ngoãn làm một NPC đúng bổn phận. Vậy mà Phán Quan lại kéo tôi vào một con hẻm vắng, hôn tôi hết lần này đến lần khác. "Em thay đổi rồi. Là muốn tôi nương tay tha mạng cho em, hay lại đang dùng mấy chiêu quyến rũ đó với tôi?" "Tôi thừa nhận, em đúng là rất biết mê hoặc lòng người. Vậy nên, đừng đi tìm người khác nữa. Chỉ quyến rũ mình tôi thôi, được không?" Quyến rũ á? Tôi... Có biết đâu!
230
4 Sen Vàng Song Sinh Chương 9
6 Thai Nhi Giấy Chương 10
8 Thần Phục Chương 6

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

TÔI XEM CẬU ẤY LÀ ANH EM TỐT, CẬU ẤY LẠI MUỐN HÔN TÔI

12
Tôi và Từ Lăng Nhiên đã làm bạn suốt mười bốn năm. Từ mẫu giáo đến cấp ba, chúng tôi gần như hình với bóng, thân thiết như anh em ruột. Tôi cứ nghĩ, chúng tôi sẽ là bạn tốt cả đời. Khi đó, khái niệm “cả đời” trong đầu tôi rất đơn giản. Đơn giản đến mức chỉ cần mỗi sáng có thể cùng Từ Lăng Nhiên đi học, tan học cùng về nhà, cuối tuần cùng làm bài tập, rảnh rỗi thì cãi nhau vài câu vô nghĩa, tôi đã cảm thấy như vậy chính là mãi mãi. Tôi chưa từng nghiêm túc nghĩ tới chuyện một ngày nào đó giữa chúng tôi sẽ xuất hiện thứ gì khác ngoài tình bạn. Càng không nghĩ tới, thứ phá vỡ tất cả lại là một con số kỳ quái trên đầu cậu ấy. Cho đến một ngày, cậu ấy cõng tôi về nhà, tôi phát hiện trên đỉnh đầu cậu ấy đột nhiên xuất hiện một con số: 99. Trước con số ấy còn có một hàng chữ nhỏ màu đen. Mức ham muốn hiện tại đối với Tô Lịch Khê. Ham muốn? Hai chữ ấy giống như một viên đá bị ném thẳng vào đầu tôi. Tôi chấn động. Tôi nghi hoặc. Tôi không hiểu. Trong trí nhớ của tôi, Từ Lăng Nhiên vẫn luôn là một người rất sạch sẽ, rất lạnh nhạt, giống như dù cả thế giới có ồn ào đến đâu cũng không thể khiến cậu ấy nhíu mày thêm một chút. Một người như vậy, trên đầu lại hiện ra bốn chữ “mức ham muốn”.
Boys Love
Hiện đại
0