Bầu Sao Ôm Vào Lòng

Chương 3

09/05/2026 00:29

Chuyện Hạ Mục Hoài gh/ét tôi, có lẽ đã bắt đầu ngay từ lần đầu tiên gặp mặt.

Câu đầu tiên anh ấy nói với tôi chỉ có vỏn vẹn một từ —— Cút.

Lúc đó mẹ tôi và ba anh ấy đang bàn chuyện cưới hỏi, nên dẫn tôi đến nhà gặp mặt.

Người mở cửa là Hạ Mục Hoài.

Cậu thiếu niên nhỏ bé chắn ngay trước cửa, không cho phép tôi và mẹ bước vào dù chỉ nửa bước, cất giọng dữ dằn mà hạ lệnh đuổi khách:

"Cút!"

Tôi chưa từng bị ai hung dữ với mình như vậy bao giờ.

Nước mắt lập tức đảo quanh tròng mắt, tôi mếu máo nhìn mẹ.

Không giống như lời mẹ nói, người anh trai mới này chẳng phải là một đứa trẻ ngoan ngoãn sẽ chơi cùng tôi.

Anh ấy trông rất x/ấu tính.

Mẹ ngồi xổm xuống ôm lấy tôi, dỗ dành những giọt nước mắt chực chờ tuôn rơi của tôi quay ngược trở lại.

Mẹ luôn dịu dàng, đối mặt với sự chán gh/ét thể hiện rõ mồn một của Hạ Mục Hoài, bà cũng chỉ mỉm cười, đưa tay xoa xoa đầu anh ấy:

"Mục Hoài không thích, dì và em trai sẽ không vào nữa."

"Cháu đừng gi/ận nha."

Hạ Mục Hoài có lẽ cũng không ngờ tính tình mẹ tôi lại có thể tốt đến mức ấy, anh ấy ngẩn ra tại chỗ, ngây ngốc nhìn theo bóng lưng hai mẹ con tôi khuất dần.

Rất lâu sau đó, tôi mới gặp lại Hạ Mục Hoài.

Lần này là ở nhà tôi.

Mẹ dắt anh ấy bước vào cửa, rồi bảo với tôi:

"Sau này Mục Hoài sẽ sống cùng gia đình chúng ta, Tinh Tinh có anh trai rồi."

"Con có thể hòa thuận với anh trai không?"

Bởi vì ấn tượng của lần gặp mặt đầu tiên quá đỗi sâu sắc, tôi có hơi sợ Hạ Mục Hoài.

Do dự mất một hồi lâu, mãi cho đến khi nhìn thấy ánh mắt dịu dàng đầy mong đợi của mẹ, tôi mới dám vươn tay về phía anh ấy.

Hạ Mục Hoài không hề đáp lại, chỉ lặng thinh nhìn bàn tay đang giơ ra của tôi.

Hình như anh ấy vẫn không thích tôi.

Nhưng mẹ lại hi vọng tôi có thể thích anh ấy.

Tôi bĩu môi, lấy hết dũng khí nắm lấy tay Hạ Mục Hoài, mang theo vài phần lấy lòng mà lắp bắp gọi anh ấy:

"Anh, anh trai."

"Cùng chơi nhé."

Hạ Mục Hoài rũ mắt nhìn tôi, trong ánh mắt không thể đọc ra được cảm xúc gì, một lúc lâu sau mới đáp lại bằng một âm thanh rất nhẹ, rất khẽ:

"Ừ."

Tôi có một người anh trai mới, nhưng lại không có thêm một người ba mới.

Suốt một khoảng thời gian dài, tôi không cảm thấy có điều gì bất thường.

Mãi cho đến một ngày, tôi đột nhiên nhớ ra người đàn ông chỉ mới gặp mặt có một, hai lần kia, liền hỏi Hạ Mục Hoài:

"Anh ơi, ba của anh đâu rồi?"

Bàn tay đang xếp nón lá giúp tôi của Hạ Mục Hoài khựng lại, anh ấy không chút biểu cảm trả lời:

"Ch*t rồi."

Khi đó tôi còn quá nhỏ, không hiểu được ý nghĩa của cái ch*t.

Cũng không nhận ra sự lạnh lùng và c/ăm h/ận ẩn chứa trong hai chữ ngắn ngủi của Hạ Mục Hoài.

Nếu lúc đó có thể nhận ra, dẫu có người kề d/ao vào cổ ép buộc, tôi cũng chẳng dám đem lòng yêu thích Hạ Mục Hoài nữa.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Tôi lỡ tay nhuộm hồng quốc bảo gấu trúc

Chương 11
Giới thiệu: Trong ngày đầu tiên đi làm tại cơ sở nghiên cứu gấu trúc, thực tập sinh Mễ Lạc đã giặt bộ đồng phục màu đỏ, không ngờ thuốc nhuộm bị phai ra khiến bảo vật quốc gia "Tích Tiếu" bị nhuộm thành màu hồng. Video phát trực tiếp sự việc này nhanh chóng lan truyền khắp mạng xã hội, khiến cư dân mạng bùng nổ, còn giám đốc vườn thú thì cầm dao lao đến hiện trường. Thế nhưng, thật bất ngờ khi chính chú gấu trúc lại đem lòng yêu thích màu hồng này, thậm chí còn tự "trang điểm" và tạo dáng, tạo nên một cơn sốt nổi tiếng khắp nơi. Mễ Lạc từ chỗ suýt bị sa thải đã lội ngược dòng trở thành nhân viên chăm sóc xuất sắc. Điều kinh ngạc hơn cả là cậu có thể nhìn thấy những dòng suy nghĩ của gấu trúc dưới dạng phụ đề, từ đó phơi bày âm mưu đáng sợ đằng sau việc kiểm soát bằng chip công nghệ cao. Một cuộc phiêu lưu kỳ ảo về bảo vật quốc gia, công nghệ và nhân tính, vừa đầy ắp tiếng cười lại vừa ấm áp cảm động.
0