Nhưng cũng vì thế mà hai đứa tôi đứng quá gần nhau, thậm chí miệng dính ch/ặt vào miệng, phát ra tiếng "chụt" vang dội.

Tôi đờ người như khúc gỗ, đứng cứng đơ tại chỗ.

Tần Bạc Đình cũng sững sờ, bốn mắt nhìn nhau, trong khoảnh khắc không ai nói nên lời.

"Chu Chu này, con xem... Ái chà! Bạc Đình sao con không mặc quần áo? Mau dậy đi, đừng đ/è Chu Chu nữa!"

Tôi vội vàng đẩy Tần Bạc Đình ra rồi đứng phắt dậy.

Mẹ Tần Bạc Đình quay lưng đi, đợi khi con trai mặc xong quần áo mới ngoái lại.

"Đã bảo con phải đứng đắn chút rồi, đừng nghịch ngợm lung tung, làm Chu Chu đ/au đầu thì lấy gì đền?"

Có vẻ bà không thấy cảnh hai đứa hôn nhau, tôi thầm thở phào.

"Chu Chu này, còn thiếu gì cứ nói với cô nhé."

Tôi vừa định gật đầu đã nghe Tần Bạc Đình cất tiếng: "Mẹ định bắt Du Chu ngủ chung giường với con à?"

"Sao nào? Hôm nay Chu Chu chắc chắn hoảng rồi, con phải ở bên bạn nhiều vào!"

Tôi vô tình chạm mắt với Tần Bạc Đình, ngay lập tức cả hai lại quay đi theo một nhịp.

Xin lỗi cô ạ, cô tin tưởng thế mà cháu lại muốn yêu con trai cô.

Trước đây là thích con người cậu ấy, giờ có lẽ còn thèm muốn thân thể cậu ấy nữa.

Tần Bạc Đình và Quý Minh Hiên định tự đi tìm hung thủ để c/ứu hai cuốn sổ ghi chép của tôi, nhưng tôi từ chối.

Kỳ thi giữa kỳ sắp tới, tôi không cho phép hai người họ vì việc của mình mà phân tâm.

Nhưng vừa thi xong, tôi đã lao vào văn phòng giám thị, vừa bước vào đã khóc lóc thảm thiết: "Thầy Dương ơi! Thầy phải bênh vực em chứ!"

Tôi đã nâng tầm sự việc từ cạnh tranh x/ấu thành b/ắt n/ạt học đường rồi leo thang đến tội phạm vị thành niên. Cuối cùng giám thị Dương chỉ hỏi một câu: "Nói đi, mất sổ có ảnh hưởng điểm thi của em không?"

Tôi chớp mắt, gật đầu dối lòng.

Giám thị Dương nhấp ngụm nước: "Sao không ch/ém gió như thế ngay từ đầu, nói mấy thứ vô dụng làm gì?"

Thì ra thành tích vẫn là quan trọng nhất!

Sau đó thầy còn kéo tôi đến chỗ hiệu trưởng khóc lóc: "Thưa hiệu trưởng, mất hai cuốn sổ này, chúng ta có thể mất đi một thủ khoa toàn tỉnh đấy ạ!"

Hiệu trưởng đ/ập bàn: "Điều tra ngay!"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Dưới đình Hàn Quang

Chương 6
Tân quý nhân mới nhập cung phạm vào khuê danh của bản cung. Bốn mắt nhìn nhau, không khí trở nên vi diệu. Giữa lúc giằng co, Thẩm Chương thản nhiên lên tiếng: "Tĩnh Uyển nghe êm tai hơn, trẫm gọi cũng thuận miệng." Người nhìn về phía bản cung: "Hai chữ Ngọc Uyển, rốt cuộc vẫn có chút dung tục, nàng nên đổi đi thôi." Kiếp trước, bản cung chẳng chịu nhượng bộ. Đường đường là quốc mẫu, sao có thể vì một quý nhân mà đổi tên? Bản cung làm ầm ĩ một trận mới thôi. Thẩm Chương không ưa bản cung nơi nào cũng chống đối. Người cùng bản cung chiến tranh lạnh nhiều năm, lại phong Tống Tĩnh Uyển làm Quý phi, thần sắc mỉa mai: "Phu thê nhiều năm, trẫm vốn chẳng muốn như vậy, tiếc là nàng quá không biết điều." Thâm cung tịch mịch, bản cung chịu đủ mọi dày vò. Sống lại một đời. Bản cung mỉm cười dịu dàng: "Thần thiếp sớm đã muốn đổi khuê danh rồi. Bệ hạ mau giúp thần thiếp suy tính xem, đổi thành tên nào thì tốt?"
Cổ trang
Cung Đấu
0