Di nguyện của anh

Chương 4

08/07/2025 18:01

“Số tiền này em định tiêu thế nào? Lần này lại định m/ua đồ Hermès à?”

Thẩm Vũ Đồng thấy tiền đã đòi lại được, dù chẳng tiêu được nhưng vẫn tỏ ra vui vẻ bay vòng quanh tôi.

“Số tiền này, em sẽ không tiêu nữa.” Tôi nói.

“Không tiêu nữa?”

“Ừ, em nhận ra rồi, thật ra nguyện vọng cuối cùng của anh không phải là tiêu hết số tiền này. Vậy nên dù em có tiêu sạch cũng chẳng thể giúp anh đầu th/ai được.”

Tôi nhìn vào số tiền lớn hiện lên điện thoại, “Số tiền này, em sẽ bù thêm mười vạn đã tiêu trước đó, chuyển hết cho bố mẹ anh. Anh đi rồi thì họ càng cần phải có tiền tích lũy cho tuổi già.”

Cuối cùng anh ấy cũng không bay vòng nữa mà đứng ngay đó, ngây người nhìn tôi.

Một lúc sau, khuôn mặt điển trai của anh ấy bỗng bật cười ngốc nghếch: “Lúc còn sống không cưới được em, thiệt thòi thật đấy.”

“Đừng đùa nữa, giờ anh nghĩ kỹ xem còn nguyện vọng gì chưa thực hiện, liệt kê ra rồi từng giải quyết từng cái một.”

Tôi giúp anh lập một danh sách.

Từ giờ, tôi có việc để làm rồi.

Chiều hôm đó, hai đứa ở nhà chiếu phim “Tên Của Em”.

Anh ấy đã muốn cùng tôi xem từ lâu, nhưng tôi không thích phim hoạt hình nên chưa coi.

“Em mà xem là sẽ khóc đấy!”

Trước khi xem, anh ấy tràn đầy tự tin.

Nhưng khi phim đến đoạn cao trào, nam nữ chính c/ứu cả làng rồi quên nhau, tôi chẳng khóc nhưng anh ấy lại khóc như mưa như gió.

Anh bảo: “Em lạnh lùng quá, Dư Tiểu Đào.”

Tôi đành giả vờ khóc, đá/nh lừa con m/a ngốc nghếch này.

Xem phim xong thì đã hơn tám giờ tối, anh ấy bảo muốn đi ăn lẩu Tứ Xuyên.

Trước đây anh ấy không ăn cay được, nhưng vì được tôi đã luyện cả nửa năm nên miễn nhiễm với ớt, còn thích ăn cay hơn cả tôi.

Nhưng lần này, anh ấy chỉ có thể nhìn tôi ăn, ngửi mùi thơm của dầu bò trong nồi lẩu cay.

Suốt bữa, anh ấy liên tục hỏi: “Ngon không?”

Tôi đáp: “Không ngon.”

Anh ấy nuốt nước bọt: “Anh thấy cũng ngon đấy, kể cho anh nghe mùi vị thế nào đi.”

Tôi nói: “Chỉ là vị lẩu thôi mà.”

Anh lại bảo: “Anh thấy em chảy nước miếng rồi kìa.”

Tôi đáp: “Cay.”

Anh nói: “Anh muốn xem em ăn món đó, lòng vịt và hầu...”

Tôi chợt thấy anh ấy tội nghiệp quá, đành bắt đầu giải thích tỉ mỉ từng nguyên liệu này xem có tươi hay không, mềm hay giòn, có giống lúc hai đứa cùng ăn trước kia không.

Anh nghe rất say sưa, cứ khen tôi diễn tả sinh động, cười vui vẻ khiến tôi no căng bụng.

Tối hôm đó, tôi ôm anh ấy ngủ.

Trước đây tôi luôn nằm trên cánh tay anh, đợi tôi ngủ say thì anh mới rút ra.

Nhưng nguyện vọng của anh lại là: được nằm trong lòng tôi ngủ một giấc.

Tôi nói không sao, dù gì anh cũng là m/a, chẳng nặng nề gì.

Nhưng đây là lần đầu tiên, anh ấy nằm thấp hơn tôi.

Vốn dĩ anh ấy cao hơn tôi hơn hai mươi phân, luôn khiến tôi phải ngước nhìn.

Nên đêm nay là lần đầu tôi cúi xuống ngắm anh ấy. Hóa ra từ góc độ này, đôi mắt và lông mày của anh nhìn như thế này.

Dễ thương đến lạ.

Tôi ngắm rất lâu, đến khi trời hừng sáng vẫn chưa ngủ.

Rồi anh ấy tỉnh dậy, tràn đầy năng lượng.

“Anh nghĩ ra nguyện vọng tiếp theo rồi!

Ngắm bình minh!”

Tôi tức muốn ch*t.

“Anh phải nói sớm đi chứ! Nói sớm thì em còn ngủ được một lát!”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Lời bà lão mù giữ cửa cứu mạng cả phủ Hầu gia

Chương 8
Giới thiệu: Hầu phủ chủ mẫu Diệp Hướng Uyển mười lăm năm qua đối đãi tử tế với bà lão trông cửa mù lòa họ Chu, dốc lòng chạy chữa đôi mắt, chu cấp nuôi dưỡng cả nhà. Lúc lâm chung, bà lão họ Chu dốc chút hơi tàn thốt ra bốn chữ "Bắc Môn Thiết Giáp". Chủ mẫu lập tức phong tỏa Hầu phủ, giam lỏng phu quân cùng mẹ chồng, gồng mình chống lại lời đàm tiếu cùng áp lực từ hoàng quyền. Cuối cùng, nàng vạch trần âm mưu thông đồng với địch bán nước của thứ đệ, lấy "Bắc Môn Thiết Giáp" làm manh mối, phối hợp cùng Hình bộ một mẻ hốt gọn mạng lưới gián điệp nơi biên ải, bảo toàn ba trăm bảy mươi mạng người trong Hầu phủ. Hoàng đế đích thân ngự giá, ban phong hiệu "Nhất phẩm Trung Nghị phu nhân". Câu chuyện phô bày trí tuệ, gánh vác của chủ mẫu chốn Hầu môn thời cổ đại, cùng sự tin tưởng sắt son không đổi thay giữa phu thê.
15.49 K
4 Ôn Cố Chương 13
9 Giang Sơn Vì Hôn Chương 12
10 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 445: Phong Ấn Tượng Đất
12 Bên vực thẳm Chương 6

Mới cập nhật

Xem thêm