Hoa nở rồi cũng sẽ có ngày tàn

Chương 2

01/11/2025 21:06

Tôi và Triệu Gia Nhất từ nhỏ đã quen biết, có thể nói là lớn lên cùng nhau.

Cậu ta có thể vì tôi mà trốn học đ/á/nh nhau, cũng có thể vì tôi mà học hành chăm chỉ.

Bởi cậu ta nói muốn thi vào cùng một trường đại học để tiếp tục ở bên tôi.

Tôi luôn nghĩ chúng tôi hiểu nhau.

Nhưng 2 năm trước, cậu ta lại dắt một cô gái đến trước mặt tôi: “Thẩm Cầm, giới thiệu với cậu, đây là bạn gái mới quen của tôi, Tạ Ân.”

Tôi không nhớ lúc đó mình đã gượng gạo mỉm cười thế nào, chỉ nhớ ánh mắt cậu ta nhìn cô gái kia tràn đầy sự cưng chiều chưa từng có.

Sau này, cậu ta đột nhiên trở nên đa tình, thay bạn gái liên tục như thay áo.

Mỗi lần chia tay, cậu ta lại say khướt đến tìm tôi, than thở phụ nữ vô tình, vẫn là anh em tốt nhất.

Còn nói dù là phụ nữ nào cũng không hiểu cậu ta bằng tôi.

Tôi chẳng nói gì, chỉ lặng lẽ ngồi uống rư/ợu cùng cậu ta.

Lý Yên có lẽ là người yêu lâu nhất cho đến nay, cũng là người cậu ta cưng chiều nhất, theo đuổi cả tháng trời, yêu nhau được nửa năm.

Chỉ có điều, cô ta chiếm hữu rất mạnh, dù Triệu Gia Nhất và tôi chỉ là bạn bè, cô ta vẫn chán gh/ét tôi.

Thậm chí có lần, Triệu Gia Nhất muốn ngắm bình minh, Lý Yên không hiểu nổi cơn đi/ên gì mà lại nhất định bắt tôi đi cùng.

Khi tôi lái xe đến chân núi, Triệu Gia Nhất lại gọi điện tới: “Xin lỗi Thẩm Cầm, Yên Yên lại gi/ận dỗi rồi, tôi phải dỗ cô ấy, chắc không đi được.”

Tôi không trách móc, chỉ đáp “không sao” rồi cúp máy.

Sau đó, tôi leo hết ngọn núi cùng một đám người xa lạ, ngắm bình minh tuyệt đẹp giữa tiếng hò reo vui vẻ.

Cảnh tượng ấy đẹp đến mức khiến tôi vô cùng kinh ngạc.

Khi tia nắng ló dạng phía chân trời, tôi chợt nghĩ: Thế giới này tự do như vậy, cớ gì phải khổ vì một người.

Thôi đừng chờ nữa Thẩm Cầm, mày nên rời đi rồi.

Tôi định dùng buổi hòa nhạc đêm giao thừa này làm món quà chia tay.

Nhưng vé hòa nhạc Tết quá hot, số lượng phân phối cho mỗi người có hạn, tôi chỉ xin được 1 vé.

Thế mà tấm vé này cũng bị x/é rá/ch.

Tiếc thật, tôi nghĩ.

Biết vậy, tôi thà b/án đi còn hơn.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Cuộc sống thường ngày của một “xã súc”

Chương 14
Tôi là một Beta kiêm nô lệ tư bản. Nhưng lại có một người bạn đời là Alpha. Quan trọng hơn, anh ấy còn là cấp trên của tôi. Tuy rằng mỗi ngày đi làm mệt, tan làm cũng mệt. Nhưng anh ấy trả tiền. Tuy rằng gặp kỳ mẫn cảm của anh ấy thì rất phiền phức. Nhưng anh ấy mua nhà cho tôi. Tuy rằng chúng tôi chỉ là cặp vợ chồng bề ngoài, không có tình cảm. Nhưng anh ấy cũng chưa từng bạc đãi tôi. Cho đến khi “bạch nguyệt quang” trong truyền thuyết của anh ấy đột nhiên quay về. Tôi biết, những ngày tháng tốt đẹp của mình đã đến hồi kết. Mà kiểu ngày ban ngày làm việc, ban đêm cũng “làm việc” thế này, tôi cũng chán rồi. “Đây là cái gì?” “Đơn xin nghỉ việc… với cả đơn ly hôn.”
538
5 Trò Chơi Trốn Tìm Của Chúng Ta Chương 7: Ngoại truyện (Góc nhìn của Tưởng Kiêu)

Mới cập nhật

Xem thêm