Sau khi trở về, chuyện tôi bị đá/nh vẫn không giấu được.
Diệp Tư Viễn có lẽ cảm thấy vẫn chưa hả gi/ận, về nhà lại thêm mắm dặm muối, ngụ ý rằng tôi và Tô Vân Hề không trong sạch, anh ta bị "cắm sừng".
Mẹ kế lập tức bùng n/ổ.
Bà ta dùng những lời lẽ cực kỳ khó nghe để m/ắng nhiếc tôi, bảo tôi giống mẹ, không biết liêm sỉ, chuyên đi ăn đồ trong bát của người khác.
Sau đó, tôi bị đuổi ra khỏi nhà.
Khi tôi kéo vali c/ầu x/in sự giúp đỡ, Tô Vân Hề sững sờ.
Rõ ràng anh không ngờ gia đình đó lại vô liêm sỉ đến vậy.
Thế là, tôi ở lại nhà Tô Vân Hề.
Tôi nỗ lực làm một người bạn cùng phòng hoàn hảo.
Mỗi ngày dậy sớm nấu bữa sáng, tối về nấu cơm, rác tôi đổ, nhà tôi lau, quần áo tôi giặt.
Lúc đầu Tô Vân Hề còn khách sáo, sau đó có lẽ đã quen, thỉnh thoảng cũng ngồi trên sofa đợi tôi "cho ăn", nhìn bàn đầy món ăn, anh mở to mắt.
Chương 10:
"Em còn biết làm cả sườn xào chua ngọt à?"
"Biết chứ ạ." Tôi đưa đũa cho anh. "Mẹ em ngày xưa thích làm món này nhất, em học theo bà."
Anh nếm thử một miếng, đôi mắt cong lại: "Ngon lắm."
Chỉ hai chữ đó thôi đã khiến tôi mỉm cười hạnh phúc trong bếp suốt một lúc lâu.
Tôi biết, Tô Vân Hề là người rất cần một "mái ấm".
Từ nhỏ đã sống nhờ nhà người khác, lớn lên trong cảnh ăn cơm trăm nhà, thứ anh muốn chưa bao giờ là tình yêu oanh liệt, mà là một nơi có thể dựa dẫm an tâm, là nơi có người cùng chia sẻ những chuyện cơm áo gạo tiền.
Diệp Tư Viễn cho anh sự rung động, nhưng không cho anh sự an toàn.
Tôi muốn trao cho anh cả hai điều đó.