Khi xuống lầu, tôi vừa vặn thấy quản gia đang dẫn cha mẹ và anh trai tôi vào. Cả ba người đều đỏ hoe mắt.
Sống mũi tôi cay cay, vội sải bước đi tới: "Cha, mẹ, anh."
Mẹ ôm tôi khóc nức nở, cha cũng bắt đầu lau nước mắt.
Anh trai cười còn khó coi hơn khóc: "Cuối cùng em cũng về rồi, làm cả nhà sợ ch*t khiếp."
"Con trai, cha mẹ nhớ con quá."
"Thằng nhóc thúi này đi đâu thế hả, cái thứ q/uỷ quái kia làm mất hết cả mặt mũi của cha con rồi!"
Sau một hồi lâu, khi cảm xúc của mọi người đã ổn định, chúng tôi bắt đầu bàn đến việc chính.
Quý Hoài đã rời đi từ lúc nào không hay, để lại không gian riêng cho chúng tôi.
Mẹ nắm tay tôi nói: "Về được là tốt rồi, em gái con hiện vẫn đang ở nước ngoài tìm thầy giỏi giúp con đấy."
"May mà..."
"Quý Hoài, mẹ từng nghĩ nó tâm cơ quá sâu, không có ý tốt, không ngờ nó lại là người đầu tiên phát hiện con có điều bất thường."
Tôi hơi ngạc nhiên: "Là anh ấy liên lạc với mọi người sao?"
Anh trai gật đầu: "Ừm, bọn anh cũng cảm thấy có gì đó không đúng, nhưng không ngờ lại có chuyện kỳ lạ đến thế."
"Yên tâm, công ty của con vẫn còn, chỉ là bọn anh sợ kẻ kia h/ủy ho/ại tất cả của con nên đã tìm bên thứ ba cùng dàn dựng một ván bài."
"Đây cũng là phương án do Quý Hoài đề xuất, đợi con về, cổ phần và vốn liếng sẽ quay lại tay con, những thứ này là anh và cha cùng xử lý, hợp đồng đang ở chỗ anh đây."
"Nhưng công ty quả thực đã chịu tổn thất nặng nề, chỉ có thể tạm thời ổn định, muốn quay lại thời hoàng kim thì cần đến con."
Lòng tôi chấn động, lại có cái nhìn mới về Quý Hoài.
Ba năm không gặp, đương nhiên tôi phải về cùng cha mẹ.
Trước khi lên xe, tôi quay đầu lại, thấy Quý Hoài lẻ loi đứng ở cổng lớn, trông lạnh lẽo cô đơn. Trong lòng bỗng thấy hơi khó chịu.
Tôi vẫy tay với anh, và nhận được sự đáp lại.
Khi xe lăn bánh, tôi chợt thoáng thấy một bóng dáng quen thuộc bên đường.
Là kẻ ốm yếu kia. Đang nhìn chằm chằm về phía Quý Hoài với ánh mắt nóng bỏng.
Tôi hạ cửa kính xe, nhìn ra phía sau, thấy kẻ đó đột nhiên nhấc chân chạy về phía Quý Hoài.
"Dừng xe!"
Xe dừng lại, dưới sự ngạc nhiên của gia đình, tôi vội vã xuống xe.
"Cha mẹ, anh, mọi người về trước đi, con sẽ tìm mọi người sau."
Nói xong tôi sải bước chạy ngược lại.
Anh trai định đuổi theo nhưng bị mẹ kéo lại. Bà lắc đầu.
"Cho thằng nhóc nhà họ Quý một cơ hội đi."
...
Khi tôi đến gần, thân hình nhẹ bẫng như chiếc lá rụng kia đã nhào vào lòng Quý Hoài.
Tôi hùng hổ tiến đến trước mặt Quý Hoài.
Chưa kịp mở miệng, đã thấy kẻ đó bị đẩy ngã nhào xuống đất.
Quý Hoài lùi lại hai bước, nhíu mày phủi phủi quần áo. Như thể đang xua đuổi những vi khuẩn vô hình.
Anh nhìn thấy tôi, lông mày nhướn lên: "Sao em quay lại rồi?"
Tôi hỏi ngược lại: "Hắn là ai?"
"Không quen."
Người đàn ông g/ầy gò ngồi bệt dưới đất, những giọt nước mắt lăn dài.
"Chồng ơi, chẳng lẽ thay một cái vỏ bọc mà anh đã không nhận ra em sao?"
"Chúng ta sớm tối bên nhau lâu như vậy, anh đối với em không chút tình cảm nào sao?"
Tôi trợn tròn mắt. Sắc mặt Quý Hoài lập tức trở nên khó coi.
Rõ ràng cả hai chúng tôi đều nhận ra kẻ này chính là linh h/ồn đã chiếm đoạt cơ thể tôi.
Cứ tưởng là oan h/ồn dã q/uỷ, không ngờ lại là người sống bằng xươ/ng bằng th!t.
Biểu cảm của Quý Hoài đ/áng s/ợ, anh nghiến ch/ặt răng, gân xanh nổi lên trên cổ.
Sau đó không thể nhịn được nữa, túm lấy cổ áo kẻ dưới đất nhấc bổng lên, buông một câu ch/ửi thề hiếm thấy: "Mày còn dám xuất hiện sao?"
"Ông đây muốn đá/nh mày lâu lắm rồi!"
Thấy mặt kẻ đó đỏ gay, như thể giây tiếp theo sẽ tắt thở, tôi vội vàng ngăn lại.
"Bình tĩnh bình tĩnh! Hắn không chịu nổi một cú đ/ấm của anh đâu."
Phải khó khăn lắm mới gỡ được những ngón tay của Quý Hoài ra, gã đàn ông lại ngã xuống đất, bắt đầu vừa ho vừa thút thít.
Quý Hoài hít sâu một hơi, cánh tay dài ôm lấy tôi, rõ ràng đang r/un r/ẩy.
Tôi vỗ vỗ ngựk anh.
"Không gi/ận không gi/ận, người đã ở đây rồi, vừa hay có thể hỏi xem rốt cuộc chuyện này là thế nào."
Chẳng bao lâu sau, gã đàn ông đã bị người của quản gia đưa đi nh/ốt lại.
Tôi định đi theo, nhưng lực ở eo đã giữ tôi lại.
Quý Hoài đột nhiên ôm ch/ặt lấy tôi, đầu vùi vào cổ tôi.
Tôi ngập ngừng một lát rồi nhẹ nhàng đặt tay lên lưng anh: "Anh đang tức gi/ận thay cho em sao?"
Quý Hoài gật đầu trong hõm cổ tôi, rồi lại lắc đầu: "Không chỉ vậy."
"Là anh thực sự muốn đá/nh hắn."
"Em không biết ba năm qua anh đã sống thế nào đâu."
Những ký ức tôi nhận được không hoàn chỉnh, rất nhiều chuyện tôi không hề hay biết.
Thế là tôi nghe anh chậm rãi kể lại.
Kẻ đó không chỉ dùng cơ thể tôi tìm mọi cách quyến rũ anh. Mà còn từng công khai làm lo/ạn, đá/nh gh/en tiểu tam.
Một mặt khóc lóc kể lể tình yêu dành cho Quý Hoài, một mặt lại oán trách đem chuyện riêng tư của hai người đi rêu rao khắp nơi.
Người ngoài kẻ thì thấy hắn bị b/ệnh, kẻ thì đồng cảm với tình yêu không được đáp lại của hắn.
Thường xuyên có chuyện Quý Hoài mệt mỏi trở về nhà còn phải nghe hắn làm mình làm mẩy.
Có lần thậm chí còn khóc cả đêm ngoài cửa phòng làm việc của anh.
Thường xuyên làm những chuyện ng/u ngốc tự cảm động chính mình, dùng cái cớ tình yêu để che đậy sự ng/u xuẩn của bản thân, nhưng lại bắt Quý Hoài phải chịu tiếng x/ấu.
Quý Hoài cuối cùng trầm giọng nói: "Anh muốn nh/ốt hắn lại, ít nhất có thể giữ thể diện cho em, nhưng cứ nh/ốt lại là hắn tuyệt thực, anh sợ cơ thể em sẽ xảy ra chuyện."
Tôi nghe càng lúc càng tuyệt vọng.
Hình tượng anh minh thần võ của tôi lại bị chà đạp như thế này.
Nắm đ/ấm cứng lại. Tôi đẩy Quý Hoài ra rồi lao vào trong: "Ông đây phải đá/nh ch*t nó!!"
Lần này đến lượt Quý Hoài chặn tôi lại: "Đợi đã, em nói đúng, chúng ta nên làm rõ mọi chuyện rồi mới quyết định."
Hai người bình tĩnh lại một lúc lâu, mới cùng nhau đi đến tầng hầm giam giữ gã đàn ông.
Người của Quý Hoài đã hỏi ra được một chút thông tin và điều tra rõ tình hình cơ bản.
Kẻ ốm yếu đó tên là Trình Hâm. Ba năm trước cùng bị thương và nhập viện cùng lúc với tôi.
Điểm khác biệt là sau khi tôi tỉnh lại thì tính tình thay đổi hoàn toàn, còn hắn thì hôn mê suốt ba năm.
Ngày hắn tỉnh lại chính là ngày tôi quay trở về cơ thể mình.
Gia cảnh bình thường, cha mẹ một người chạy taxi, một người mở tiệm tạp hóa.
Hai ông bà tuổi đã cao, thuộc dạng có con muộn nên từ nhỏ đã nuông chiều hắn.
Nhìn đến đây, tôi mới hiểu ra những âm thanh xa lạ trong mơ của mình là từ đâu mà có.
Là cha mẹ của Trình Hâm ngày nào cũng đến b/ệnh viện trò chuyện với hắn, cầu nguyện hắn sớm tỉnh lại.
Chỉ là vào thời điểm đó, linh h/ồn trong cơ thể Trình Hâm lại là tôi.
Nhưng hắn không những không về nhận cha mẹ, mà còn đảo lộn cuộc sống của tôi hoàn toàn!