Sự Cố Ở Tiệm Massage Chân

Chương 5

24/03/2026 14:06

[Anh đoán xem, bây giờ tôi báo cảnh sát tố cáo anh tội m/ua d/âm, cảnh sát có đến thẳng công ty mời anh đi uống trà không?]

Tin nhắn vừa gửi đi, ngay giây sau điện thoại của Trần Sâm đã gọi đến.

“Bạch Duẫn Tình! Cô đi/ên rồi! Cô giỏi thì báo cảnh sát thử xem!”

Gấp rồi, anh ta cuống cuồ/ng lên rồi.

Một gã đàn ông vừa hèn vừa nhát, vĩnh viễn chỉ dám núp ở phía sau, hèn hạ đẩy người khác ra mặt xả gi/ận thay mình.

Giống hệt như suốt mười năm qua, anh ta thừa biết mẹ mình đày đọa tôi nhưng vẫn nhắm mắt bịt tai, giả c/âm giả đi/ếc.

Bây giờ nhảy ra khỏi hố lửa, ngoảnh đầu nhìn lại mười năm thanh xuân ấy, tôi còn tự tự hỏi có phải mình bị chơi ngải rồi không mà lại sống thê thảm đến nhường này.

“Trần Sâm, tôi cho anh cơ hội cuối cùng, vác ngay bà mẹ đang làm lo/ạn của anh cút khỏi đây, bằng không, anh thử xem tôi có dám hay không.”

Đầu dây bên kia truyền đến tiếng nghiến răng trèo trẹo, một lát sau, cuộc gọi bị ngắt và ngay lập tức điện thoại của mụ phù thủy già đổ chuông.

Không biết Trần Sâm đã nói gì với bà ta, bà ta không nói hai lời, lập tức đứng phắt dậy.

“Chúng mày muốn ly hôn thì ly hôn, cháu đích tôn là của tao, mày đừng hòng cư/ớp nó khỏi tay tao.” Mụ phù thủy già ch/ửi rủa ầm ĩ, kéo tay Trần Tử Dương định bỏ đi.

Tôi vội vàng gọi với theo: “Tử Dương, con có muốn sống cùng mẹ không?”

Nhưng tôi không ngờ đứa con mà tôi đã liều nửa cái mạng để sinh ra, lại quay đầu lại, á/c ý trừng mắt với tôi: “Bà là người đàn bà x/ấu xí, vừa không có tiền vừa vô dụng, bà lấy cái gì để nuôi tôi? Bố tôi sắp làm lãnh đạo lớn rồi, tôi phải đi theo bố để hưởng phúc, bà đừng có tranh quyền nuôi dưỡng với bố tôi nữa!”

Chín tuổi, độ tuổi đã có thể phân biệt được đúng sai.

Tôi đã đổ biết bao nhiêu tiền của để cho con được tiếp nhận nền giáo dục tốt nhất, vậy mà bây giờ nó lại dùng những lời lẽ đ/ộc địa nhất để lăng mạ người mẹ yêu thương nó nhất.

Mãi cho đến khi trưởng phòng đưa cho tôi một tờ giấy ăn, tôi mới nhận ra nước mắt mình đã giàn giụa từ lúc nào.

“Phụ nữ ấy mà, vẫn nên yêu bản thân mình nhiều hơn một chút.” Trưởng phòng khẽ thở dài: “Tôi biết cô không phải là loại người như bọn họ nói. Càng trong những lúc thế này, cô càng phải mạnh mẽ đ/ộc lập, mới không bị bọn họ coi kh/inh.”

Tôi cười khổ gật đầu: “Trưởng phòng, những điều anh nói tôi đều hiểu.”

“Vậy nên cô vẫn định tiếp tục xin nghỉ việc sao?” Trưởng phòng đặt lá đơn từ chức trước mặt tôi, ánh mắt đầy mong đợi.

Lăn lộn ở phòng ban này bao nhiêu năm, tôi đã coi nơi đây như nhà của mình từ lâu và trưởng phòng cũng luôn bồi dưỡng tôi như người kế nhiệm anh ấy.

Anh ấy tưởng tôi bị đả kích bởi chuyện tình cảm nên mới muốn nghỉ việc nhưng thực chất không phải vậy.

Mười năm trước, tôi đã vắt kiệt sức lực và tiền bạc cho gia đình Trần Sâm. Bây giờ vất vả lắm mới thoát khỏi bọn họ, tất nhiên tôi phải làm những việc mình muốn làm nhất.

Nếu không, chẳng hóa ra tôi đã uổng công sắp xếp ván cờ lớn này hay sao.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Khi Tôi Không Còn Bám Lấy Đối Tượng Yêu Qua Mạng Lạnh Nhạt Nữa

Chương 10
Để huấn luyện đối tượng yêu qua mạng vốn lãnh cảm, tôi lúc nào cũng cố ý quyến rũ anh ấy: 【Bảo bối, em mới mua một đống đồ hay ho rồi chui vào trong chăn tự chơi một mình nè, lúc em dùng anh có muốn nghe không?】 Anh ấy đáp lại tôi: 【Được.】 Dù anh ấy không mấy hứng thú, nhưng tôi vẫn vui vẻ bật cuộc gọi thoại lên. Lúc này, đạn mạc bất ngờ xuất hiện trước mắt tôi: 【Nữ phụ đã nỗ lực đến mức này rồi, tiếc là nam chính vẫn chẳng có chút hứng thú nào với cô ta.】 【Sáng nay, bạn cùng phòng của nữ phụ vô tình nhìn thấy ảnh cơ bụng của anh người yêu qua mạng lưu trong điện thoại nữ phụ, liền ra giá hẳn một trăm nghìn nhân dân tệ để nữ phụ nhượng lại anh này cho cô ta, thế mà nữ phụ còn không chịu đấy.】 【Tôi khuyên nữ phụ tốt nhất là bán lại đi, bằng không về sau hai người họ cũng tự yêu nhau thôi.】 【Nữ phụ vẫn chưa biết nam chính chính là thái tử gia nhà ông chủ của bố cô ta đâu nhỉ? Mỗi lần nữ phụ đến nhà, anh ta đều rất lạnh nhạt, có gặp mặt ngoài đời thì cũng chẳng bắn ra tia lửa tình nào đâu.】 【Bạn cùng phòng với nam chính đều có tiền, ở bên nhau đúng kiểu môn đăng hộ đối. Sau này nam chính biết chuyện nữ phụ từ chối bán lại mình, ôm hận vì cô ta làm lỡ dở hai người họ, chỉ dùng một câu nói đã khiến bố nữ phụ bị sa thải.】 Cuộc gọi thoại vừa kết nối, tôi đột nhiên cúp máy. Tôi ủ rũ nói: 【Tự nhiên em hết muốn cho anh nghe rồi.】
28
7 Bệnh Cũ Chương 13
11 Thờ Ơ Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm