Tôi vẫn đang cố gắng tiêu hóa lượng thông tin khổng lồ vừa tiếp nhận. Tiễn người này đi, người kia lại tới.
Khác với Thẩm Hoài Viễn, Lục Thừa Diên vừa bước vào đã nhìn tôi mà rơi nước mắt. Anh xót xa chạm vào cổ tay tôi: "Có đ/au không em?"
Tôi chẳng nỡ nhìn anh như thế, bèn lấy tay che đi đôi môi đang sưng đỏ vì bị hôn, cố tình giấu đầu hở đuôi: "Thật ra không đ/au đâu, lúc đó em chỉ sợ anh biến thành x/á/c sống quá nên chẳng thấy đ/au chút nào cả..."
Nghe vậy, Lục Thừa Diên trông lại càng buồn hơn. Một người vốn được nâng niu như ngọc trên tay từ nhỏ đến lớn như tôi, làm sao mà không đ/au cho được?
"Chân Nhi, em không cần phải che chắn đâu. Anh biết Thẩm Hoài Viễn đã làm gì với em, bởi vì anh và anh ta đều có chung một ý nghĩ, thậm chí anh còn muốn làm những chuyện quá đáng hơn thế nữa. Khoảnh khắc anh tỉnh lại và biết em một mình đi dẫn dụ đám x/á/c sống, anh mới hiểu thế nào là trời đất sụp đổ. May mà em không sao, nếu em mà có mệnh hệ gì..."
Anh đột nhiên tự t/át mình một cái: "Không được nói gở! Tóm lại, chuyện này đã giúp anh hiểu ra một điều, bất kể em đã hiểu chuyện tình cảm hay chưa, anh cũng không muốn che giấu nữa. Đưa em ra ngoài mà không thể mang em trở về nguyên vẹn, đó là lỗi của anh. Vậy nên việc Thẩm Hoài Viễn hôn em, anh sẽ không tìm anh ta đ/á/nh nhau nữa, cứ coi như đó là sự trừng ph/ạt dành cho anh."
"Hả, anh... các anh... em..."
"Chân Nhi, em không cần vội vàng đưa ra lựa chọn. Trần Tinh Miên đã khai ra rất nhiều chuyện, Vua X/á/c sống chẳng bao lâu nữa sẽ xuất hiện, tận thế sắp kết thúc rồi. M/áu của em đúng là chìa khóa để chấm dứt thời kỳ này, nhưng không cần nhiều đâu, chỉ cần một chút xíu thôi."
"Lúc đó, những gân xanh trên mặt anh là do cậu ta dùng Chướng Ngại Nhãn, mục đích là để em mất thêm nhiều m/áu, tăng khả năng em gặp... bất trắc. Thực tế, chỉ cần một chút m/áu, em đã có thể nghiên c/ứu ra kháng thể tiêu diệt virus x/á/c sống rồi, đó chỉ là vấn đề thời gian thôi. Còn Vua X/á/c sống, cứ để bọn anh giải quyết."
"Đến lúc đó, hãy nói cho bọn anh biết lựa chọn của em nhé?"
Anh vẫn cố né tránh hai chữ "cái ch*t". Nhưng mọi chuyện đã được nói ra vô cùng rõ ràng. Tôi nắm ch/ặt ga giường, thực sự không biết phải mở lời thế nào.
Lục Thừa Diên hôn nhẹ lên trán tôi: "Chân Nhi, đừng thấy khó xử. Dù em chọn ai, người còn lại vẫn sẽ tiếp tục yêu em."
... Thế này thì càng khó xử hơn có được không hả?!
Lục Thừa Diên ôm lấy tôi, dụi tới dụi lui một hồi lâu mới luyến tiếc rời đi.
Tôi nằm bệt ra giường, thở dài thườn thượt: "Chuyện này là cái kiểu gì vậy trời..."
Đúng như lời Lục Thừa Diên nói. Tiến độ nghiên c/ứu của tôi diễn ra vô cùng thuận lợi, và dấu vết của Vua X/á/c sống cũng lần lượt bị lộ diện ở khắp nơi. Ngày thứ hai sau khi kháng thể virus ra đời, Vua X/á/c sống đã bỏ mạng dưới sự tấn công của hàng loạt người có Dị năng.
Vào cái ngày Chính phủ Thế giới tuyên bố tận thế kết thúc. Trong đầu tôi bỗng vang lên một tiếng "rè rè" chói tai. Một giọng nói trẻ con điện tử vang lên trong trí n/ão: [Xin lỗi, xin lỗi mà! Lúc nãy tôi bị lạc trong dòng chảy dữ liệu, giờ mới tìm thấy Ngài! Tôi là Hệ thống 001. Thế giới của Ngài đã bị kẻ xâm nhập tấn công, để bảo vệ sự an toàn cho cư dân bản địa, tôi sẽ hết lòng phục vụ Ngài!]
[Để tôi kiểm tra lại cốt truyện chút nào... hửm?]
Nó đột nhiên phát ra một tiếng n/ổ vang đầy kinh hãi: [Ký chủ! Cậu đã làm cái quái gì thế này hảaaaa?! Tại sao 'giá trị bi/ến th/ái' của nam chính và nam phụ lại bùng n/ổ vượt mức cho phép thế này! Đây chẳng phải là một thế giới thuần ái sao?!!]
Tôi: [? Giá trị gì cơ?]
Hệ thống: [Giá trị bi/ến th/ái! Hay còn gọi là giá trị chiếm hữu, giá trị hắc hóa, giá trị muốn 'ăn sạch' Ký chủ ấy. Ký chủ ơi, cái mông của cậu vẫn ổn chứ…?]
Hệ thống vừa dứt lời, hai bóng hình cao lớn đã sải bước tiến về phía tôi.
"Chân Chân, em nghĩ kỹ chưa?"
"Chân Nhi, chọn anh hay chọn anh ta?"
[Hết]